Hàng quán xung quanh rất đông đúc, qua kính chắn gió phía trước, có thể thấy được dòng người qua lại không ngớt.
Tạ Bình Xuyên ngồi ở ghế lái, tay trái nắm chặt vô lăng. Nhưng anh không có ý định lái xe. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Từ Bạch: "Em mới vừa hôn anh."
Sự thật rành rành ra như thế, Từ Bạch cũng không thể phản bác.
Từ Bạch gật gật đầu: "Đúng đó."
Tạ Bình Xuyên cúi người đến gần: "Nếu em đã thừa nhận, vậy từng nghe câu có qua có lại chưa?" Anh kề sát bên má Từ Bạch, chỉ thiếu chút nữa đã có thể hôn cô. Ở góc nhìn lúc này, anh có thể thấy cổ áo của cô, phần cổ trắng nõn, làm người ta miệng đắng lưỡi khô không giải thích được, từ đó liên tưởng đến những món ngọt mềm mềm, như phô mai, như bánh sữa.
Từ Bạch nhanh chóng quay đầu đi, chỉ vào biển người tấp nập ngoài cửa: "Giờ tụi mình về công ty đi, đường này sắp kẹt xe rồi." Nói xong, cô lại nhớ đến gì đó: "Tiếc là hôm nay chưa ăn được mì dai lạnh...."
Tạ Bình Xuyên nhìn thoáng qua đồng hồ, thấy vẫn còn thời gian. Anh xuống xe, đồng thời nói với Từ Bạch: "Vẫn chưa một giờ, em ở trong xe chờ anh."
Từ Bạch biết anh muốn đi xếp hàng. Nhưng giờ là tháng tám, giữa hè nóng bức oi ả, cửa hàng mì dai lạnh kia lại xếp hàng dài... Cô không muốn lãng phí thời gian của Tạ Bình Xuyên.
Tạ Bình Xuyên chưa đi xa, Từ Bạch liền xuống xe theo. Cô giữ chặt tay anh: "Gần đây có một quán cơm, em về Bắc Kinh tới giờ vẫn chưa đi ăn, anh muốn đến đó không?"
Quán cơm kia ở trong một con hẻm nhỏ. Tuy đầu hẻm có biển số, nhưng vẫn cần phải quẹo hai lần, quán cũng đắt khách, nhưng không nổi tiếng bằng quán mì dai lạnh.
Từ Bạch nghĩ, vậy thì không cần xếp hàng.
Ngoài không cần xếp hàng, còn một ưu điểm khác.
Đúng như cô đoán, quán ăn mở mười mấy năm vẫn chưa đóng hẳn phải có ưu điểm của nó. Các món đặc trưng của quán vẫn giống trước đây, đầy đủ màu sắc và hương vị, ngon không chịu được.
Sau khi ăn xong, trên đường về, tâm tình của Từ Bạch cũng tốt hơn. Cô còn mua về một phần chân giò, để dành tối nay về nhà gặm. Nhưng vì sợ dầu đổ ra ngoài nên hai tay cô cầm hộp, không bỏ vào túi.
Khi họ về đến công ty, đã gần hai giờ chiều.
Từ bãi xe đến lối vào thang máy nhiều nhất cũng chỉ tầm một trăm bước, Từ Bạch cầm hộp chân giò, đi song song với Tạ Bình Xuyên. Một lúc sau, Từ Bạch hỏi: "Lỡ tụi mình bị người khác nhìn thấy rồi sao?"
Tạ Bình Xuyên nói: "Không sao, tụi mình đã làm gì đâu."
Lời nói của anh có ẩn ý: "Tay còn chưa nắm, em sợ gì chứ." . Truyện Nữ Cường
Từ Bạch nghe ra ẩn ý của anh, cô giải thích ngay: "Em phải ôm hộp chân giò, không thể nắm tay anh được."
Tạ Bình Xuyên thích giúp đỡ người khác nói: "Hay là thế này, anh cầm giò heo giúp em."
Từ Bạch lập tức lắc đầu: "Không, em muốn tự cầm."
Hai người chưa nói xong thì đã đến thang máy. Tạ Bình Xuyên ấn nút mở cửa, Từ Bạch đi vào trước. Tuy trong thang máy không có người khác, nhưng họ vẫn đứng rất khuôn phép, không làm bất kỳ hành động thân mật nào.
Từ Bạch đứng trong góc thang máy, cảm nhận được khí lạnh của lỗ thông gió.
Cô nghiêng nửa mặt, hắt xì một cái, rồi nghe thấy Tạ Bình Xuyên nói: "Tối mai là tiệc chào đón người mới, nhóm dự án của em tuyển hai mươi người, tổ Kỹ thuật tuyển mười người, chương trình đào tạo cũng vừa kết thúc, anh cũng sẽ tham gia buổi đón người mới."
Từ Bạch cẩn thận suy nghĩ lời của anh, hiểu ngay nên đáp lại: "Tiệc đón người mới tối mai, anh muốn đi cùng em hả?"
Tạ Bình Xuyên phát hiện cô thật ra rất thông minh. Cũng phải thôi, nếu cô không đủ thông minh thì không thể lấy được văn bằng kép.
Tạ Bình Xuyên nói: "Chiều mai anh đến đón em."
Anh vừa nói xong câu đó, thang máy đến tầng ba, sau khi cửa mở ra thì có hai nhân viên bước vào, trong đó vừa khéo có đồng nghiệp của Từ Bạch là Triệu An Nhiên.
Vì vẫn chưa đến giờ làm, Triệu An Nhiên không muốn làm việc, chỉ đi loanh quanh trong công ty.
Vừa bước chân vào thang máy, Triệu An Nhiên nhìn thoáng qua thấy Tạ Bình Xuyên, cậu vội nói: "Chào buổi chiều, tổng giám đốc Tạ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!