Nghỉ hè là khoảng thời gian tuyệt vời nhất, nhưng lại kết thúc trong nháy mắt.
Hai tuần sau, kết thúc kỳ nghỉ, Từ Bạch không được ngủ nướng đến trưa nữa, mỗi ngày phải rời giường đúng giờ.
Vì khai giảng là lên lớp 9, mẹ rất quan tâm đến việc học của cô, còn đăng ký cho cô lớp ba lớp học thêm – tin này như sét đánh giữa trời quang, Từ Bạch biết tin thì ủ rũ không thôi.
Chờ đợi chán chường đến cuối tuần, Tạ Bình Xuyên đồng ý dắt cô đi chơi.
Thế nên lúc chuẩn bị đi, Từ Bạch hào hứng hỏi anh: "Hôm nay đi đâu chơi vậy anh?"
Tạ Bình Xuyên đẩy xe đạp ra viện, ngồi xổm xuống bóp lốp xem.
Tay trái anh cầm bản đồ thành phố Bắc Kinh, thuận miệng nói ra mấy cái tên, đều là những nơi không xa nhà lắm, sau khi nói xong cũng không đợi Từ Bạch đồng ý.
Tạ Bình Xuyên đứng lên, giải thích đúng "
"chỗ ngứa" của cô: "Gần đây có một quán đồ nướng mới mở, anh nghe bạn nói đồ ăn cũng ngon lắm."
Từ Bạch quả nhiên vui vẻ đáp lời: "Thật hả anh? Em không để ý luôn."
Cô xách theo một túi trái cây, chạy nhanh về phía Tạ Bình Xuyên. Quả cam trong túi rơi ra, lăn đến dưới tàng cây.
Tạ Bình Xuyên thấy thế, không khỏi bật cười, nói: "Trong cặp em toàn là đồ ăn vặt hả?"
"
Từ Bạch gật đầu thừa nhận: "Đúng rồi đó, em còn mang theo phần của anh nữa."
Tạ Bình Xuyên đi đến cạnh cô, xách ba lô màu đen của cô: "Phồng lên rồi, nhét bao nhiêu món đây." Anh nói câu này rất trôi chảy, hành động đeo ba lô giúp cô cũng rất tự nhiên.
Từ Bạch còn chưa phản ứng kịp thì đã thấy trên tay nhẹ hẫng.
Cô ngẩng đầu theo bản năng, lại thấy Tạ Bình Xuyên khom người xuống, nhặt giúp quả cam rớt xuống đất. Mới ngẩn người được chốc lát thì giây tiếp theo Tạ Bình Xuyên đã đạp xe đi, Từ Bạch vội vã đuổi theo anh.
Tháng Chín trời mây quang đãng, gió ban mai thổi qua.
Hai người đạp dọc theo đường phố, đi ngang qua khu phố gần đó. Bên ngoài hẻm là nhà cao tầng, đưa mắt nhìn tuốt ra xa, những toà nhà đó như đột ngột nhô lên từ mặt đất, những ô cửa kính trong suốt như pha lê, in bóng trời xanh mây trắng.
Từ Bạch cảm thán nói: "Thời tiết hôm nay đẹp quá." Cô nghiêng nửa mặt, nhìn sang Tạ Bình Xuyên: "Chủ nhật tuần sau anh rảnh không?"
"Chủ nhật tuần sau bận thi." Tạ Bình Xuyên đạp chậm lại, song song với Từ Bạch, "Phải bận đến cuối tháng Mười."
Anh mặc áo sơ mi rộng, mở một nút cổ áo, dường như có thể thấy rõ xương quai xanh.
Có lẽ là vì thường xuyên tập thể dục, không nhìn thấy khuyết điểm nào trên dáng người anh, vậy là Từ Bạch nhìn chằm chằm sườn mặt anh, rồi lại liếc mắt nhìn xuống cổ áo anh. Tạ Bình Xuyên cảm nhận được: "Em nhìn gì đó?"
"Tất nhiên là nhìn anh rồi." Từ Bạch không hề e dè, "Anh càng ngày càng đẹp trai đó nha."
Đánh giá Tạ Bình Xuyên xong, Từ Bạch như suy tư điều gì: "Người ta nói con gái mười tám tuổi thay đổi nhiều, càng ngày càng đẹp, em thấy con trai cũng thế. Em nhớ hồi lớp 7, đám con trai lớp em không có gì nổi bật hết, lên đến lớp 9, tụi nó giống như cây măng, tự dưng cao nhòng lên."
"
Từ Bạch nói sự thật.
Nhưng Tạ Bình Xuyên lại phản bác: "Vậy à? Nhưng vẻ ngoài không quan trọng, quan trọng là nội hàm."
Từ Bạch bật cười trước câu nói của anh: "Tại sao nội hàm lại quan trọng? Người ta nói trông mặt mà bắt hình dong đó."
"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!