Chương 19: Nụ hôn là bí mật được nói vào đôi môi thay vì vào tai

Tối đó Tạ Bình Xuyên tăng ca đến 11 giờ. Khi anh chuẩn bị về nhà, trong cả công ty lớn chỉ còn vài cây đèn.

Tạ Bình Xuyên một mình đi ra công ty, nhưng không đi vào nhà xe ngay.

Một mình anh lang thang trên con đường dài bên ngoài công ty một lúc. Tất cả những gì anh nhìn thấy là ánh sáng lạnh lẽo của đèn đường, quầng sáng kéo dài bóng anh, từ xa trông như một cái cây sinh ra từ màn đêm.

Tạ Bình Xuyên gọi điện cho Từ Bạch, nhưng bên kia không ai nghe máy. Anh đoán Từ Bạch đang tắm, thế nên ngồi bên đường chờ cô.

Đã nửa đêm, con phố lại không hề yên tĩnh.

Nhóm người tụm năm tụm ba liên tiếp đi ngang qua Tạ Bình Xuyên, trong đó không thiếu cặp đôi trẻ tuổi. Họ tay trong tay, đi cạnh nhau trong đêm, mặt cô gái ửng đỏ, tiếng cười như tiếng chuông bạc khẽ vang.

Đúng lúc đó, điện thoại của Tạ Bình Xuyên cũng vang lên.

Anh lập tức bắt máy, nghe thấy giọng của Từ Bạch: "Hồi nãy em đi tắm, lên giường mới thấy cuộc gọi nhỡ."

Từ Bạch nằm dài trên chiếc giường nhỏ của mình, tựa đầu vào một con gấu bông, vừa nói chuyện với Tạ Bình Xuyên, vừa kéo một góc chăn trải giường: "Anh còn tăng ca hả? Hơn 11 giờ rồi đó."

Tạ Bình Xuyên nói: "Anh chuẩn bị về nhà rồi."

Từ Bạch "dạ" một tiếng, hỏi tiếp: "Hôm nay anh ăn cơm tối chưa?"

Sau khi Từ Bạch nói xong, có một đôi tình nhân đi ngang qua, nhưng trong lòng Tạ Bình Xuyên, anh không còn là cẩu độc thân nữa. Anh và những cặp đôi đó giống nhau.

Tạ Bình Xuyên vô cùng kiên nhẫn trả lời Từ Bạch: "Tối nay Quý Hành mua năm túi bánh bao, mời toàn bộ nhân viên tăng ca ăn."

Tuy bánh bao mà Quý Hành mua là mượn tiền của Tạ Bình Xuyên.

Từ Bạch lật người lại trên giường, cô xõa mái tóc đã gội ra, cầm di động tiếp tục nói: "Anh có ăn cơm tối thì em yên tâm rồi."

Nói xong lời này, Từ Bạch lại nghĩ tới gì đó, cô dụi vào gối đầu một chút, thúc giục anh: "Em không nói nữa, anh mau về nhà đi, ngày mai còn phải đi làm."

Tạ Bình Xuyên đứng lên ghế dài, đi về phía bãi xe của công ty: "Ừm, em cũng ngủ sớm đi."

Anh chúc Từ Bạch ngủ ngon.

Từ Bạch ôm chặt chăn ga giường, giọng nói cực kỳ mềm mại: "Anh ngủ ngon."

Tạ Bình Xuyên thực sự không hiểu vì sao chỉ từ cuộc nói chuyện đơn giản, không hề có tình ý gì, mà anh lại thấy vô cùng sung sương.

Anh không nỡ cúp máy, đúng lúc Từ Bạch buồn ngủ, mơ mơ màng màng nói với anh: "Bánh bao hồi tối ăn ngon không anh? Em nhớ lúc trước trước cổng trường, có một tiệm bán mì dai lạnh, bánh bao của tiệm đó ngon nhất, hình như mì dai cũng thơm lắm, trong đó còn có củ cải sợi..."

Tạ Bình Xuyên không chê Từ Bạch ham ăn, anh cảm thấy Từ Bạch vẫn giống như hồi còn bé, khiến người khác chỉ muốn thương yêu.

Thế nên anh đáp lại: "Trưa mai anh dắt em đi ăn."

Tạ Bình Xuyên nghĩ một lúc, nhớ ra được quán ăn đó: "Là cái quán nhỏ trước trường tiểu học của em phải không?"

Từ Bạch vùi nửa mặt vào gối, giọng nói càng nhẹ hơn: "Dạ, nhưng em không biết quán đó còn mở không... cũng lâu lắm rồi."

Từ Bạch vốn dĩ cho rằng, hơn mười năm sẽ thay đổi hoàn toàn đường phố. Nhưng trưa hôm sau, khi Tạ Bình Xuyên lái xe chở cô tới cổng trường tiểu học, cô ngạc nhiên nhận ra xung quanh không thay đổi gì nhiều.

Trường cũ của cô vẫn ở chỗ đó, nhưng cổng trường mới hơn, tên trường còn được sơn màu vàng.

Ở góc đường đối diện trường có một quán bán mì dai lạnh, có lẽ vì là quán lâu năm nên trước cửa có một hàng người dài. Có vài phụ huynh tay trái nắm tay con, tay phải cầm hộp mì dai lạnh. Cảnh tượng này, cứ như mười mấy năm trước.

Hôm trời ánh mặt trời xán lạn, là một ngày trời đẹp.

Trong lòng Từ Bạch vô cùng hào hứng, vừa xuống xe là chạy ngay về phía cửa hàng. Bóng râm rọi xuống từ tỉnh đầu cô, cô đi cạnh Tạ Bình Xuyên, dưới chân có vài đốm sáng, là ánh nắng xuyên qua khe hở giữa những chiếc lá. Cô cố ý dẫm vào đó, giống như về lại thời thơ ấu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!