Kể từ tối hôm đó, chỉ cần Tạ Bình Xuyên có thời gian rảnh, anh sẽ đưa Từ Bạch về nhà.
Nhưng anh không lên lầu nữa, mà kiên nhẫn làm theo từng bước một.
Trên đường về, Từ Bạch sẽ trò chuyện với anh. Trước giờ cô chưa từng thích kẹt xe, bây giờ thì lại mong chờ thời gian kẹt xe sẽ kéo dài hơn một chút.
Ở cùng với Tạ Bình Xuyên, Từ Bạch thích nói những chuyện vặt vãnh, giống hệt lúc cô còn nhỏ.
Cô thành thật với anh: "Em đang dịch một quyển tiểu thuyết tiếng Pháp, tác giả là người Anh sinh vào thế kỷ 19, nhưng ông ấy định cư ở Pháp, vợ cũng là người Pháp."
Tạ Bình Xuyên cầm tay lái, nghe Từ Bạch tóm tắt: "Cách dùng từ của quyển đó thú vị lắm, nhưng mà cốt truyện.... hình như đang châm biếm Henry VIII."
Nói xong, cô nhìn Tạ Bình Xuyên, quan sát sườn mặt của anh.
Không thể không thừa nhận, mười năm trôi qua, anh vẫn được thời gian ưu ái. Từ Bạch nghiêng đầu nhìn anh, nghe thấy anh hỏi: "Em đang nhìn gì vậy?"
Từ Bạch chớp chớp mắt, trả lời đúng sự thật: "Đang nhìn anh đó."
Nhưng sự chú ý của Tạ Bình Xuyên không ở trên chính mình.
Anh không quên câu trước của Từ Bạch, tiếp tục đề tài về quyển sách kia: "Henry VIII mà em nói, là Quốc vương chủ trương tách khỏi Giáo triều Rô
-ma phải không?"
Một trong những lý do mà từ nhỏ Từ Bạch đã thích trò chuyện với Tạ Bình Xuyên là vì bất kể cô nói về chủ đề gì, hầu hết Tạ Bình Xuyên đều biết đôi chút.
Bây giờ cũng thế. Từ Bạch nói tiếp: "Đúng rồi, Henry VIII cải cách tôn giáo là để cưới người vợ thứ hai. Ông ta luôn muốn có một đứa con trai."
Cô liên tưởng đến gì đó, hạ nhỏ giọng mình lại.
6 giờ chiều là giờ cao điểm, hàng xe kéo dào ùn ứ như con rồng dài. Đúng lúc Tạ Bình Xuyên quay sang, bắt gặp ánh mắt của Từ Bạch.
Từ Bạch mở cửa sổ xe, nhưng chỉ mở một khoảng nhỏ. Tóc cô hơi rối vì gió, có vài sợi tóc rơi bên má. Tạ Bình Xuyên muốn chạm vào tóc cô, nhưng vừa giơ tay lên, anh lại bỏ xuống.
Từ Bạch vốn không chú ý.
Cô kể về tiến độ công việc của mình: "Em đã dịch được hai trăm nghìn chữ rồi, đến tuổi già của nhân vật chính.... Tuy cuốn tiểu thuyết không nổi, nhưng em cũng không biết vì sao mình muốn dịch nữa."
Tạ Bình Xuyên tìm một lý do cho Từ Bạch: "Em có thể truyền đạt những cảm xúc em đã trải qua với người khác, khiến cho họ cũng bị lây nhiễm, cảm thấy mình cũng trải qua những cảm xúc đó."
Hai mắt Từ Bạch sáng ngời: "Đúng đó, ý em là vậy đó."
Cô vô thức đến gần anh: "Anh nói đúng lắm luôn."
Nhưng Tạ Bình Xuyên lại nói: "Câu đó trong quyển "Nghệ thuật là gì", là lời scủa Lev Tolstoy."
Nhân lúc Từ Bạch gần ngay trước mắt, Tạ Bình Xuyên giơ một tay lên. Anh vén vài sợi tóc đang bay tán loạn của Từ Bạch ra phía sau tai cô.
Lúc rút tay về, đầu ngón tay lướt qua mặt cô, xúc cảm làm người khác lưu luyến.
Từ Bạch sững người, cô buột miệng gọi anh: "À anh ơi, em còn muốn dịch...."
Câu này vẫn chưa nói hết, nhưng Từ Bạch đã im bặt.
Mọi người thường nói thói quen rất khó thay đổi, cho dù có đổi đi nữa, sau nãy vẫn có khả năng lặp lại. Theo kinh nghiệm cá nhân của Từ Bạch, cô đồng ý với câu đó một cách sâu sắc.
Từ Bạch không nói nữa, chỉ yên lặng ngồi đó. Bên tai vang lên tiếng còi xe, dòng xe ùn tắc dần được giải tỏa.
Tạ Bình Xuyên nhếch môi cười. Anh vừa lái xe vừa hỏi: "Em nói xong rồi hả, còn muốn dịch cuốn nào nữa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!