Chương 16: Tan làm gọi điện cho anh, anh đón em

Cỡ một giờ trưa hôm đó, Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên tạm biệt nhau ở cửa thang máy.

Từ Bạch cầm một túi kẹo dâu, nhìn Tạ Bình Xuyên bước vào thang máy. Trước khi bước vào, anh còn giơ tay lên sờ mặt Từ Bạch.

Quả nhiên như Tạ Bình Xuyên nghĩ từ trước, một cảm giác mềm mại trơn láng lan đến cả bàn tay.

Anh đã muốn làm vậy từ lâu, cho nên khi làm được, tâm trạng anh tốt hơn nhiều. Anh tha thứ cho việc sau khi tỏ tình với anh vào năm mười tám tuổi thì Từ Bạch lạnh nhạt với anh, không nhận điện thoại, cũng không trả lời email của anh.

Lúc này Từ Bạch thực sự có thể xem là đã phối hợp. Cô cứ đứng trước thang máy như thế, bị Tạ Bình Xuyên sờ mặt vài ba lần, rồi nghe thấy Tạ Bình Xuyên hỏi cô: "Tuần trước em mới về nước, bây giờ đang ở đâu?"

"Em thuê nhà gần công ty." Từ Bạch nói thật, "Em có tới IKEA mua đồ nội thất...."

Nói đến đây, cô bỗng nhớ đến gì đó, cố ý nhắc đến: "Em có nuôi một con mèo nữa, nó chưa được ba tháng tuổi, ngoan lắm, vô cùng đáng yêu."

Nói xong, cô đặt hai tay sau lưng, có chút kiêu ngạo: "Vì nó màu vàng nghệ, nên em đặt tên cho nó là Sủi Cảo Tôm."

Khi nhắc đến mèo, giọng nói Từ Bạch rất khác bình thường, có thể thấy được là cô thật sự rất thích.

Tạ Bình Xuyên suy tư một lát, hỏi: "Con mèo em nuôi hồi nhỏ tên là Bánh Trôi đúng không? Anh nhớ em từng nói, con mèo đó màu trắng đen, nên gọi nó là Bánh Trôi."

Anh nhìn Từ Bạch: "Không phải Bánh Trôi thì là Sủi Cảo Tôm, khả năng đặt tên của em bây giờ cũng hệt như hồi chín tuổi."

Từ Bạch đang định phản bác, cửa thang máy mở ra.

Tạ Bình Xuyên lập tức đi vào, không quên nhắc cô một câu: "Tan làm gọi điện cho anh, anh đón em."

Anh nói câu này vô cùng thản nhiên, không có bất kỳ dự cảm trước nào. Hơn nữa giọng điệu còn rất dứt khoát, như đang phân phó việc cho thư ký.

Từ Bạch nghe Tạ Bình Xuyên phân phó xong, đứng ngây ngốc ở cửa thang máy trong chốc lát, đợi khi anh lên đến tầng 27, cô mới quay về phòng làm việc ở tầng 5.

Bây giờ vẫn là thời gian nghỉ trưa, trong văn phòng chỉ có vài đồng nghiệp. Họ nhỏ tiếng nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười.

Triệu An Nhiên cũng tham gia trò chuyện. Cậu vừa ăn táo, vừa nói với mấy đồng nghiệp: "Lúc học cấp 2 em là lớp trưởng của lớp, lúc đó Từ Bạch cùng tổ với em, ngày nào em cũng thu bài tập của cậu ấy."

Một người đồng nghiệp nam cầm ly trà, đến gần cậu ấy một chút, cảm thán: "Được lắm đó Triệu An Nhiên, cấp hai đã quen Từ Bạch."

Người đó vỗ vai Triệu An Nhiên, sau đó tiếp tục khen: "Cấp hai, hai đứa trẻ vô tư, làm người khác hâm mộ ghê"

Triệu An Nhiên cũng cười nói: "Thật ra mới đầu em với Từ Bạch không thân lắm, sau đó trường tụi em tổ chức kỷ niệm thành lập trường, trong khối phải biểu diễn một tiết mục, em kéo đàn violin, Từ Bạch đàn piano, tụi em mới nói chuyện nhiều hơn."

Đồng nghiệp kế bên xen vào: "Hai người cùng có tế bào nghệ thuật, chắc cũng nhiều chủ đề chung mà."

Đang giờ nghỉ trưa, họ tụ tập ngồi nói chuyện phiếm, chỉ là để làm quen với đồng nghiệp mới. Triệu An Nhiên là một người đơn giản, lại làm theo "giao thiển ngôn thâm [1]", gần như biết gì nói đó, không giấu giếm nửa lời, người khác hỏi cậu cái gì thì cậu trả lời cái đó.

[1] giao thiển ngôn thâm (): nói lời thật lòng với những người không quá thân quen.

Đồng nghiệp đó vừa nói xong, Triệu An Nhiên lắc đầu: "Làm gì có, em với Từ Bạch có ít đề tài chung lắm. Tụi em không liên lạc với nhau cũng mười năm rồi."

Nói xong, cậu khẽ quay đầu, ánh mắt dừng ở cửa.

Cậu nhìn thấy Từ Bạch.

Từ Bạch không nghe thấy họ nói gì, nhưng vì nhìn thấy Triệu An Nhiên nên cô lễ phép mỉm cười, sau đó quay về chỗ ngồi của mình, đặt hết kẹo dâu lên bàn.

Túi quần của Từ Bạch rất nông, cô không muốn để kẹo rơi hết ra ngoài.

Ít có cô gái nào không thích đồ ngọt, một đồng nghiệp nữ nhìn thấy, đi đến cạnh Từ Bạch: "Ấy, Tiểu Từ, em cũng thích ăn loại kẹo này hả?"

Tài liệu trên bàn đặt lộn xộn, Từ Bạch sắp xếp lại ngay ngắn, rồi cầm đại một viên kẹo đưa cho đồng nghiệp nữ đó: "Dạ, em thích ăn kẹo từ nhỏ rồi ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!