Chương 15: Mấy năm qua, tổng giám đốc Tạ sống thế nào?

Trong thang máy không có người khác, chỉ có Từ Bạch và Tạ Bình Xuyên.

Đến khi vào thang máy, Từ Bạch mới nhận ra họ đang đi lên, thẳng đến tầng cao nhất, mà không phải đi xuống lầu một.

Từ tầng 3 đến tầng 27, khoảng thời gian ngắn này cho họ cơ hội nói chuyện.

Từ Bạch phá vỡ sự im lặng, cô vẫn nói như bình thường: "Chào buổi trưa, tổng giám đốc Tạ."

Gặp lại lúc mười mấy tuổi sẽ làm người ta khóc lóc, nhưng ở tuổi đôi mươi đã học được cách giả vờ bình tĩnh.

Họ đều không biết hai bên đang nghĩ gì, nhưng ngoài mặt, cả hai đều giữ sự dè dặt cần có trong công ty – nhất là Từ Bạch, cô khác h áo hỏi: "Tổng giám đốc Tạ, mấy năm qua, anh sống thế nào?"

"Anh sống cũng ổn." Tạ Bình Xuyên hỏi ngược lại: "Cô Từ thì sao?"

Cô Từ đáp: "Em cũng ổn."

Cô không chờ Tạ Bình Xuyên nói tiếp đã nói: "Em mới tham gia phỏng vấn xong, mấy ngày sau có kết quả."

Nói xong, Từ Bạch dùng hai tay cầm túi, vì lòng bàn tay cô ướt đẫm mồ hôi nên cầm da thuộc có hơi trơn.

Cô tự lừa mình mà thầm nghĩ, tháng 7 ở Bắc Kinh đúng là quá nóng.

Tạ Bình Xuyên suy nghĩ vài giây, đáp lại: "Hình như còn hai chỗ trống cho dịch giả trong dự án."

Tay trái của anh vốn đang cầm tài liệu, bây giờ lại đổi sang tay phải. Vì anh cao hơn Từ Bạch nhiều, Từ Bạch mang giày cao gót cũng không nhìn rõ được vẻ mặt anh lúc này.

Thái độ của Tạ Bình Xuyên với Từ Bạch, tựa như đối đãi với một nhân viên nữ bình thường.

Anh không còn là cậu bé bảy tám tuổi nghịch ngợm, cũng không còn là chàng trai mười tám tuổi xanh um như cây trúc nữa. Nhờ những năm tháng đã qua, trông anh trưởng thành, ổn định, xuất sắc, điển trai, phong thái thanh thoát.

Từ Bạch hơi ngẩng đầu, ánh mắt dừng bên sườn tai anh: "Đúng vậy, tổng giám đốc Tạ, anh đoán không sai, em phỏng vấn vào vị trí dịch giả...."

Từ Bạch còn chưa nói xong, lúc này cửa thang máy lại mở ra.

Đã đến tầng 27.

Trước cửa thang máy là một chàng trai trẻ. Anh ta mặc áo sơ mi sọc, tay cầm một xấp tài liệu. Cửa thang máy vừa mở ra, anh ta đã lên tiếng: "Tổng giám đốc Tạ, chủ tịch Tưởng và chủ tịch Vương đang chờ anh ở văn phòng. Bộ phận Kỹ thuật cũng đã nộp báo cáo tóm tắt tháng trước."

Đó là thư ký của Tạ Bình Xuyên, tên đầy đủ là Chu Cần, vào làm trong giai đoạn phát triển của công ty, có thể nói là phụ tá đắc lực của tổng đốc Tạ, hơn nữa người cũng như tên, vô cùng cần cù chăm chỉ.

Ban đầu thư ký Chu không thấy Từ Bạch, nhưng vừa nhìn kỹ lại thì thấy một người đẹp chưa từng gặp, vẻ mặt của Chu Cần có chút ngạc nhiên.

Tạ Bình Xuyên và Từ Bạch đứng rất gần nhau. Từ góc nhìn của thư ký Chu, Từ Bạch gần như dựa vào người Tạ Bình Xuyên, mà Tạ Bình Xuyên cũng không động đậy.

Thư ký Chu đi theo Tạ Bình Xuyên đã hơn hai năm, chưa từng thấy anh thân mật với người khác thế này.

Thế nhưng cuộc nói chuyện của Tạ Bình Xuyên và Từ Bạch đã phá vỡ phỏng đoán mạnh dạn của thư ký Chu.

Tạ Bình Xuyên nhìn Từ Bạch, lấy giọng điệu bạn bè bình thường nói: "Cô Từ vừa mới về nước đã đến tham gia phỏng vấn tại công ty, tôi thay mặt tổ dự án cảm ơn cô, chúc cô phỏng vấn thành công."

Tay phải anh cầm tài liệu, tay trái lấy ra hộp danh thiếp, đặt một tờ danh thiếp vào tay Từ Bạch: "Dù sao thì cô Từ cũng mới về, nếu có vấn đề gì, có thể liên lạc với tôi."

Hay tay Từ Bạch nhận danh thiếp, tựa như làm quen anh lại một lần nữa. Có lẽ vì có thư ký Chu ở đây, cô cũng khách sáo đáp lại: "Cảm ơn tổng giám đốc, vậy tôi xuống trước đây."

Ngay khi câu "cảm ơn tổng giám đốc" được nói ra, bước chân của Tạ Bình Xuyên dừng lại cửa thang máy. Cửa thang máy đang sắp đóng thì lại mở ra vì anh còn đứng đó.

Đã bao lâu rồi, anh cũng không nhớ rõ.

Lâu đến mức ký ức trở nên vô ích, những ảo tưởng cũng mệt mỏi theo thời gian, những vướng bận vụn vặt dần bị bào mòn, quỹ đạo cuộc sống cũng trở nên bình thường. Dù đã từng mỏi mắt chờ mong thế nào, kết quả vẫn là "tiệm hành tiệm viễn tiệm vô thư [1]."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!