Chương 14: Đã lâu không gặp, cô Từ

Từ Bạch mơ một giấc mơ.

Mơ thấy khi mười lăm tuổi, cô và Tạ Bình Xuyên cùng nhau về nhà. Trên đường đi, Tạ Bình Xuyên kéo tay cô, hối thúc cô đi nhanh lên.

"Anh đi nhanh quá đó." Từ Bạch trong mơ nói, "Anh, em mệt quá à."

Tạ Bình Xuyên đưa lưng về phía cô, trả lời: "Vậy em đứng đây đi, anh đi trước đây."

Đây thật sự là câu Tạ Bình Xuyên sẽ nói.

Vậy là Từ Bạch hỏi anh: "Chừng nào anh quay lại?"

"Không quay lại nữa." Tạ Bình Xuyên đứng đằng trước không quay đầu lại. Bóng dáng cao dài càng lúc càng xa, nói một câu không rõ lý do, "Chúng ta cũng không cần phải liên lạc nữa."

Cảnh trong mơ không rõ ràng lắm, gương mặt của người qua đường mơ hồ, Tạ Bình Xuyên lẫn vào trong đám đông, Từ Bạch không tìm thấy anh nữa.

Cô dần cảm thấy hoảng loạn, chạy nhanh trên vỉa hè, nhưng hai chân không có sức, chạy mãi, rồi chẳng nhìn thấy gì nữa.

Con mèo trắng đen tên là Bánh Trôi mà cô từng nuôi nhiều năm trước tựa như cũng ngồi xổm bên đường nhìn cô, đôi tai mèo dựng đứng, hai mắt đen tuyền, giống hệt như hạt châu pha lê.

Con phố dài nhộn nhịp, trên đường xe qua lại như mắc cửi, nhưng náo nhiệt và ồn ào đều thuộc về nơi khác, xung quanh Từ Bạch hoàn toàn yên tĩnh.

Cô tìm không thấy anh, ngồi xổm xuống gọi mèo của mình: "Bánh Trôi, em qua đây nào."

Bánh Trôi "meo" một tiếng, bỗng nhiên chạy đi mất.

Đây không phải là thói quen của Bánh Trôi. Lần nào Từ Bạch gọi nó, nó cũng lập tức chạy đến, tuyệt đối không chạy đi xa hơn.

Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, Tạ Bình Xuyên bỏ rơi cô, Bánh Trôi cũng chạy đi mất, Từ Bạch không biết vì sao. Cô đi như người mất hồn, muốn về nhà tìm bố mẹ, nhưng đi được nửa hẻm thì trời bắt đầu đổ mưa.

Nước mưa rơi xuống đầu cô, mưa cũng đột nhiên to hơn. Cơn mưa này đến bất ngờ, không hề có dấu hiệu nào, tựa như thời tiết quái quỷ ở London nước Anh. Trong giấc mơ, cô không hề nghĩ đến vì sao mình lại quen thuộc với London như thế.

Cuối hẻm chính là nhà, nhưng trong nhà không có mẹ.

Bố cô ôm một cậu bé và một người phụ nữ mơ hồ khác. Lúc bố nhìn thấy Từ Bạch, tựa như đang nhìn một người xa lạ.

"Cô bé," bố trong mơ hỏi, "cháu tìm ai thế?"

Từ Bạch ôm chặt hai cánh tay, đáp: "Không tìm ai cả."

Cô lao nhanh ra cửa, để nước mưa xối xuống đầu tóc mình.

Đây không phải một giấc mơ đẹp, chuyện cũ bị khơi gậy, gợi lên hồi ức đau khổ trước khia. Đến khi đồng hồ báo thức ở mép giường đánh thức cô, cô mới ngồi bật dậy khỏi giường.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chói chang, còn có tiếng kêu của loài chim không biết tên.

Tháng 7 ở Bắc Kinh, trời mùa hè nóng bức, khách sạn mở máy lạnh, Từ Bạch chỉ khoác một chiếc khăn tắm, đứng trước chiếc gương toàn thân, dùng lược gỗ chải mái tóc dài.

Từ Bạch không còn là cô bé mười lăm tuổi đó nữa. Giờ cô đã là nghiên cứu sinh vừa tốt nghiệp, thành công nhận được văn bằng kép.

Khác với ngày xưa, lần này, cô đã thật sự trưởng thành.

Cùng ngày kết thúc luận văn nghiên cứu sinh, Từ Bạch xách va li về nước, xuống máy bay thì vào khách sạn ngủ một giấc, sau đó chuẩn bị đến tập đoàn Hằng Hạ phỏng vấn.

Đang là tháng 7, ánh mặt trời loá mắt, Bắc Kinh vô cùng oi bức.

Từ Bạch ngồi trong taxi, nhìn phong cảnh thành phố qua cửa kính trong suốt.

Những tòa nhà cao tầng mọc lên từ mặt đất, những chiếc xe tắc đường chẳng khác gì con rồng dài, tiếng còi xe inh ỏi không ngớt bên tai – thành phố vẫn như trước, đầy đủ sự sống động và phồn hoa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!