Chương 13: Lóe sáng rồi cũng lụi tàn mà thôi

Có câu giấy không gói được lửa, bố làm gì bên ngoài, cuối cùng cũng bị mẹ phát hiện.

Không bao lâu sau, hai người ly hôn.

Bố Từ Bạch tìm được một luật sư rất giỏi, đã xử lý nhiều vụ ly hôn. Tuy nhiên, mẹ Từ Bạch không muốn gì cả, bà chỉ cần quyền nuôi con gái.

Về chuyện này, đánh giá của Đào Quyên là: "Mấy người làm nghệ thuật là vậy đấy, không dính khói lửa phàm tục đâu."

Đào Quyên vào tứ hợp viện ở, được bà nội Từ Bạch tự tay chăm lo. Khi đó bụng cô ta đã hơi lớn, trong đó có một sinh mệnh mới.

Đào Quyên đi đến đâu cũng chống nạnh – trong thời đại mà hộ khẩu ở Bắc Kinh rất đáng giá, cô ta chẳng mấy chốc đã giải quyết được chuyện nhà ở, hôn nhân và công việc, mặc dù cũng chẳng dễ dàng gì.

Từ nhân viên phục vụ trong khách sạn, cô ta trở thành thư ký của một công ty. Nhờ các mối quan hệ của bố Từ Bạch, quỹ đạo cuộc sống khác trước rất nhiều.

Đào Quyên cũng không quên phải củng cố vị trí.

Cô ta nghe nói hoạ sĩ thường rất nóng nảy, lường trước mẹ Từ Bạch không quán xuyến khéo léo như mình, cũng không dịu dàng nhỏ nhẹ bằng mình, thế nên cô ta càng hết mực yêu thương, săn sóc bố Từ Bạch nhiều hơn.

Bố Từ Bạch vẫn chưa đăng ký kết hôn với cô ta, thế nhưng chuyện lấy giấy chứng nhận chỉ là chuyện sớm muộn.

Vì đàn ông rất quan tâm đến con cái của mình, mà Đào Quyên là mẹ đơn thân thì không thể làm hộ khẩu cho con.

Lại là một ngày nắng cuối tháng tám, hoa cỏ cây cối tươi tốt, ánh mặt trời ấm áp.

Từ Bạch lên cấp 3, nhưng không học ở trường cấp 2 cũ.

Mẹ đưa cô vào trường quốc tế nội trú, dự định sau này cho cô đi du học ở Anh.

Chỉ là sau khi đóng tiền học, mẹ cũng không còn lại bao nhiêu tiền. Đúng lúc ở Thượng Hải có một cơ hội tốt để triển lãm tranh, sau khi sắp xếp ổn thoả cho Từ Bạch, một mình bà đến Thượng Hải.

Từ Bạch vẫn còn nhiều đồ đạc ở tứ hợp viện.

Bà nội khoá cửa phòng cô lại, không cho người khác vào. Nhưng bà nhìn vật nhớ người, lại rất nhớ cháu gái, thỉnh thoảng gọi điện cho Từ Bạch, bảo cô lúc được nghỉ thì về nhà ăn cơm.

Ngày Quốc khánh vào tháng 10, mẹ vẫn ở lại Thượng Hải chưa về, Từ Bạch nhận được điện thoại của bà nội, đeo cặp về nhà.

Hẻm nhỏ vẫn là hẻm nhỏ trước kia, nhưng nhà lại không phải nhà cũ nữa. Con đường lúc trước đi chỉ tốn mười phút, hôm nay Từ Bạch lại tốn tận nửa tiếng.

Hàng xóm mới dọn đến bên cạnh, quả nhiên đã nhổ bỏ cây thiên trúc quỳ. Cảnh sắc trong việc không bằng năm trước, sân cỏ vàng hoe, lá rụng khô héo. Từ Bạch chợt bừng tỉnh nhận ra, thì ra mùa thu là mùa tàn lụi.

Bà nội đứng trước cửa đón cô: "Tiểu Bạch, hôm nay có giò heo hầm đó."

Lâu ngày không gặp, bà nội thấy cháu gái lại gầy đi. Bà xoa xoa khuôn mặt nhỏ của Từ Bạch rồi dặn dò: "Cháu ở trường phải ăn nhiều vào, đang tuổi phát triển, không ăn sao được, cháu bao nhiêu cân?"

Từ Bạch nói thật: "48 kí ạ."

"Người cao 1 mét 7," bà nội đau lòng, "thế này sao được...."

Trong mắt bà, cao như Từ Bạch, phải 60 kí mới khoẻ mạnh.

Vậy nên lúc ăn cơm, bà nội liên tục gắp đồ ăn cho Từ Bạch: "Hôm nay giò nấu ngon lắm."

Bố Từ Bạch ngồi đối diện, lâu rồi không gặp con gái nên đương nhiên cũng rất muốn quan tâm con. Thế nên ông lấy thịt ở bụng cá rô, dùng muỗng múc vào chén con gái.

"Ăn cá đi." Bố nói, "Cá này bố làm đó."

Bộ ghế sô pha trong nhà đã thay đổi, cả bộ dụng cụ ăn cũng khác trước.

Từ Bạch chỉ có cảm giác đang làm khách ở nhà người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!