Chương 12: Cả trai lẫn gái, anh sướng lắm đó

Mấy ngày liên tiếp ngày nào Từ Bạch cũng đi chơi với bạn bè. Thi chuyển cấp xong, mọi người đều rất thoải mái.

Từ Bạch phung phí thời gian một cách bừa bãi, tối nào cô về đến nhà thì trời cũng đã tối sầm.

Con hẻm yên tĩnh và sâu hoắm, sân trống trải không một bóng người. Cô lập tức đi vào nhà, không dám nhìn nhà của Tạ Bình Xuyên. Ánh mắt vẫn thẳng tắp nhìn phía trước, không hề chệch khỏi quỹ đạo.

Cô không khỏi nhớ lại, chỉ mấy ngày trước, Tạ Bình Xuyên còn ở kế bên. Khi đó họ còn có thể trò chuyện với nhau, anh còn cho cô một viên kẹo....

Suy nghĩ của cô bị âm thanh cãi nhau trong phòng khách cắt đứt.

Mẹ đang đứng giữa phỏng khách, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Vòi nước trong bếp vẫn chưa khoá, tiếng nước róc rách. Phòng khách yên tĩnh đến đáng sợ, bố ngồi trên sô pha hút thuốc.

"Em đừng nghĩ nhiều." Giọng bố khàn khàn, "Chuyện không như những gì em thấy."

Những mãnh vỡ của bình hoa nằm rải rác trên sàn, mẹ Từ Bạch chậm chậm ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh vỡ lên.

"Không phải tôi nhìn thấy gì, mà ngay cả giải thích anh cũng không thèm giải thích." Mẹ Từ Bạch hạ giọng, gọi thẳng tên, "Từ Lập Huy, năm xưa tôi lấy anh, bây giờ rất hối hận."

Khi chồng bà nghe thấy lời này, điếu thuốc cũng bị dập vào gạt tàn.

Trong phòng khách đầy mùi khói thuốc. Con mèo nằm sát góc tường, hắt xì liên tục.

Bố Từ Bạch đi đến gần, càng ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc hơn: "Em đừng nghĩ lung tung, anh không làm chuyện gì có lỗi với em hết."

"Chuyện có lỗi với em" là chuyện gì?

Từ Bạch đứng ở huyền quan, trong đầu có chút mơ màng.

Bố không hề thấy cô, vẫn đứng đó nói: "Cô gái đó là em họ của cậu Hai anh, tới Bắc Kinh chơi hai ngày, cậu anh nhờ anh chiếu cố...."

Mẹ Từ Bạch không trực tiếp phản bác, mà bà hất một bình hoa tráng men khác.

Bình hoa rơi xuống mặt đất, vỡ tung.

"Anh không có lương tâm, không biết xấu hổ, đê tiện." Mẹ Từ Bạch nói, "Bây giờ còn nói dối."

"

Bà giận đến nỗi bị mãnh vỡ bình hoa cứa vào tay nhưng không hề cảm thấy chút đau đớn nào. Máu toàn thân dồn về não, thở hổn hển như đang hít khí độc. Bà như có sức mạnh vô tận, nhưng cũng dường như đến đứng cũng không đứng vững được.

Không ai mở miệng, phòng khách yên tĩnh cùng cực.

Bà đỡ vách tường, gằn từng chữ một: "Từ Lập Huy, một người hơn bốn mươi tuổi như anh, sẽ đi thuê phòng với em họ mình sao?"

Bà gỡ bức tranh trên tường xuống, vứt xuống sàn.

Bức tranh treo trên tường là ảnh kết hôn bà tự tay vẽ. Khi đó bà mới 22 tuổi, cam tâm tình nguyện gả cho bố Từ Bạch, lúc phác hoạ thì lòng đầy ngọt ngào, khi đặt bút thì dạt dào tình cảm.

Nhưng hiện tại, khi tấm kính khung tranh vỡ vụn, mỗi một chuyện trước đó đều hóa thành những mũi dao sắc bén, liên tục đâm vào, cắm mạnh vào tim bà.

Bà nói: "Tôi thực sự vô cùng thất vọng. Tôi không ngờ anh lại làm ra cái chuyện này, anh có từng nghĩ đến cái nhà này, nghĩ đến vợ con anh không?"

Bố Từ Bạch im lặng không lên tiếng.

Ông là một người rất giỏi trong việc giải thích, hiếm khi Từ Bạch thấy bố giữ im lặng.

Một khi bố mãi im lặng, thì đó có lẽ là đành phải thừa nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!