Từ Bạch là con một, Tạ Bình Xuyên cũng vậy. Khác với Từ Bạch, Tạ Bình Xuyên trưởng thành trong hoàn cảnh độc lập.
Có lẽ vì vậy, anh hy vọng có được một anh chị em gì đó, để chứng minh rằng anh không cô đơn.
Chính vì điều đó, anh mới đối xử với mình tốt như thế
- Từ Bạch thầm nghĩ.
Cô hẳn là nên vui vẻ mới đúng, vì cô hiểu được Tạ Bình Xuyên. Nhưng không biết vì sao, trong lòng Từ Bạch lại rất buồn bã.
Buồn đến nỗi cả "
"anh trai"
" cũng không muốn gọi nữa.
Ở tuổi mười lăm, Từ Bạch suy nghĩ những chuyện nghĩ mãi không thông, bên cạnh lại không có người giúp cô giải đáp thắc mắc. Hơn nữa việc học lớp 9 càng lúc càng nhiều, cô cũng không có thời gian quấn lấy Tạ Bình Xuyên. Khi lấy lại tinh thần, đã là tháng 5 năm đó.
Lá xanh mơn mởn xen kẽ hoa, thời tiết trở ấm hơn.
Từ Bạch đang làm bài một mình trong phòng. Qua khe hở của tấm rèm màu xanh, cô nhìn thấy Tạ Bình Xuyên đi ngang qua sân, tay cầm một túi đồ to – hình như anh mới đi siêu thị về.
Nhưng Tạ Bình Xuyên không về nhà ngay. Anh đặt túi nilon đó trên bàn đá trong sân, sau đó cúi xuống ôm thứ gì đó lên.... Anh ôm con mèo nhà Từ Bạch.
Chú mèo chặn đường của Tạ Bình Xuyên, giống như cái móc lông xù, vồ lấy ống quần Tạ Bình Xuyên.
Từ Bạch thấy thế, nhịn không được chạy ra cửa.
Có lẽ là do thú cưng giống chủ, mèo nhà Từ Bạch dán sát vào ngực Tạ Bình Xuyên, hai tai mèo dựng lên thẳng tắp, dụi dụi ở ngực anh. Có điều móng mèo dính bùn đất, làm dơ áo sơ mi trắng của Tạ Bình Xuyên.
Tạ Bình Xuyên hơi nghiện sạch sẽ, anh không thực sự muốn ôm con mèo này lắm. Nể tình mặt mũi của chủ nó, anh miễn cưỡng không buông nó ra.
Từ Bạch vừa mới xuất hiện, Tạ Bình Xuyên nói ngay: "Này, trả mèo của em cho em."
Từ Bạch nhận lại mèo từ tay anh, chợt thốt ra lời nói trong lòng: "Chưa đến một tháng nữa anh đã phải ra nước ngoài rồi."
"
Cô nói một cách thờ ơ: "Nghe nói ở Học viện Công nghệ California... học rất nặng, anh cố gắng nha."
Nói xong, cô còn vỗ vỗ vai anh.
Tạ Bình Xuyên thuận tay nắm lấy cổ tay cô.
Từ Bạch đột nhiên rút tay về.
Tạ Bình Xuyên chỉ bắt được không khí, thế nên anh nâng tay lên rồi lại buông xuống. Hai tháng gần đây đều thế này, mối quan hệ của họ không bằng lúc trước. Nhưng Từ Bạch vẫn chưa lớn, có một vài lời, Tạ Bình Xuyên không thể nói rõ với cô.
Tạ Bình Xuyên đem đề tài quay về chuyện học: "Em cũng sắp thi chuyển cấp rồi, dạo này đừng ham chơi."
Anh không hỏi chuyện khác, chỉ quan tâm việc học: "Chừng nào em lên cấp 3 thì nghĩ xem muốn vào đại học gì. Nếu dự định du học, nhớ phải tìm anh."
Từ Bạch biết rõ còn cố hỏi: "Tìm anh làm gì?"
Tạ Bình Xuyên ngồi trên ghế đá. Anh lấy một túi kẹo trong túi ni lông ra, đưa túi kẹo đó cho Từ Bạch: "Đương nhiên là dạy thêm cho em rồi, còn có thể làm gì em chứ?"
Từ Bạch ngồi đối diện Tạ Bình Xuyên. Trông cô có hơi chán nản, nằm ra bàn không nói gì. Đến tận bây giờ cô mới phát hiện, lúc Tạ Bình Xuyên ở cạnh cô, anh thực sự đóng vai một người anh.
Bình thường chỉ cần một viên kẹo đã có thể dỗ Từ Bạch, hôm nay tận một túi kẹo cũng không dỗ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!