Chương 10: Có phải xem người ta là em gái ruột luôn không

Tối đó, khi Tạ Bình Xuyên từ sân viện về nhà thì đèn trong nhà đã tắt.

Anh trực tiếp đi ngang qua phòng khách, nhưng không hề mở đèn. Trong bóng đêm, anh đi ngang qua phòng bố mẹ, nhìn thấy cửa phòng ngủ hé mở, cũng nghe thấy giọng nói không vui của mẹ: "Anh thật sự muốn mua tranh của nhà hàng xóm à?"

Đương nhiên Tạ Bình Xuyên biết mẹ Từ Bạch là hoạ sĩ. Thế nên anh dừng chân, đứng trước cửa phòng.

Bố của Tạ Bình Xuyên chậm rãi nói: "Em muốn anh nói gì, anh chỉ mua có một bức tranh thôi."

Mẹ đang đắp mặt nạ, nằm trên chiếc ghế mềm trong phòng ngủ, lời nói đầy gai góc: "Không mua tranh của người khác vẽ được sao? Cứ khăng khăng phải mua tranh của cô ta."

Bố của Tạ Bình Xuyên có yêu cầu rất cao với bản thân. Những năm qua, ông cư xử đúng mực, hoàn toàn không thẹn với lương tâm, nói rất tự tin: "Em gái anh đến đón ở sân bay California, quà nào hợp tặng cho em ấy? Tiện tay thì mang theo bức tranh thôi."

"

Mẹ lại nói: "Cuối tháng trước, em có mua một miếng ngọc Hoà Điền, ngọc đẹp lắm, đến lúc đó tặng cho em ấy đi."

Bố vẫn kiên trì nói: "

"Hàng xóm có mấy bức tranh vẽ đẹp lắm, màu sắc với cảnh vật cũng đẹp."

Nửa đêm gió mát, trong nhà hiếm khi có người. Bình thường nhà to như thế chỉ có mỗi Tạ Bình Xuyên, bây giờ bố mẹ gác lại công việc, cuối cùng cũng về nhà, nhưng bầu không khí trong nhà lại không hài hoà, có mùi thuốc súng rình rập.

Mẹ Tạ Bình Xuyên tức giận nói: "Em nói chưa đủ rõ ràng sao? Anh một hai muốn mua thì cứ mua đi."

Bà nằm thẳng người, gương mặt không hề để lộ biểu cảm nào, giọng nói cũng không có chút cảm xúc: "Anh muốn mua bao nhiêu thì mua, em không cản anh."

Bố thoả hiệp: "Thôi, anh không mua nữa, gia hoà vạn sự hưng[1]."

[1] gia hòa vạn sự hưng: gia đình hòa thuận êm ấm thì mọi chuyện mới hưng thịnh, suôn sẻ.

Mẹ trả lời: "Anh biết thì tốt."

Loại cãi nhau vô nghĩa này là chuyện mà Tạ Bình Xuyên đã quen từ nhỏ

- nói tóm lại, cuối cùng kết thúc bằng sự nhượng bộ của cả hai.

Tạ Bình Xuyên chẳng thèm nghe nữa, anh đi chỗ khác.

Anh không nghe thấy mẹ nói tiếp: "Tháng 6 năm nay nhà mình ra nước ngoài hết, nhà này mà bán rồi thì sau này cũng không quay lại nữa. Anh có tiếc gì không?"

Bố Tạ Bình Xuyên nói: "Anh có gì mà tiếc, ngược lại là Tạ Bình Xuyên, anh thấy quan hệ của con với Từ Bạch khá tốt. Đứa nhỏ Từ Bạch này, bụng dạ không có gì xấu, trông cũng ngoan ngoãn nữa..."

"Con trai còn trẻ," mẹ Tạ Bình Xuyên ngắt lời, "sau này trưởng thành, tầm nhìn cũng rộng rãi hơn."

Lời của bố Tạ Bình Xuyên có ẩn ý: "Con trai nói với anh, nó học xong thì muốn về nước."

Ông dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: "Để con trai làm theo sở thích của nó đi, con cũng lớn rồi."

Câu này không được vợ đồng ý.

Bà nằm thẳng người lại, nói sang chuyện khác: "Em nói với anh chưa, tuần trước ở đường Tô Châu, lúc em lái xe ngang qua thấy bố Từ Bạch, còn có một...."

Tạ Bình Xuyên không nghe rõ vợ nói gì sau chữ "một".

Thế nên ông hỏi lại: "Sao vậy, em thấy ai?"

Mẹ Tạ Bình Xuyên tháo mặt nạ xuống, xoay người đi vào toilet rửa mặt, chỉ để lại một câu: "Không có gì. Chuyện nhà người ta, tốt nhất tụi mình đừng lo."

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!