Chương 34: Anh không muốn đi

Thời gian trong hệ thống trôi qua rất nhanh, trong nháy mắt đã đi tới cuối tháng năm.

Trang Thu Bạch được ném tới đây vào ngày 17 tháng 3, đã ở trong hệ thống ròng rã hai tháng.

Đây là khoảng thời gian dài nhất mà anh ở trong hệ thống, mỗi ngày lên lớp tan học như thường, cuối tuần đi ra ngoài chơi với Tưởng Vân Xuyên. Chạy một lượt đến tất cả những địa điểm ở thành phố Định Phong thích hợp cho các cặp đôi hẹn hò.

Trong thời gian này hệ thống không thực hiện bất kỳ cú ném mới nào, cũng không thực hiện vòng lặp thời gian. Nếu như không phải có thể nhìn thấy bảng chữa bệnh của Tưởng Vân Xuyên, Trang Thu Bạch thậm chí cho rằng mình thật sự trở về năm mười chín tuổi. Không phải ở trong thế giới tâm lý của Tưởng Vân Xuyên, cũng không phải đang hỗ trợ bác sĩ Trương điều trị tâm lý cho hắn.

Buổi sáng cuối tuần, hai người không đi ra ngoài.

Cùng ở trong nhà nghiên cứu xem cơm trưa ăn gì.

Đây rõ ràng là lần đầu tiên Tưởng Vân Xuyên xuống bếp, vẻ mặt nghiêm túc nghiên cứu công thức, rửa rau, thái thịt, đổ dầu, cho vào nồi theo từng bước như nội dung công thức.

Trang Thu Bạch đứng bên cạnh bưng đĩa, cười tủm tỉm chờ Tưởng Vân Xuyên múc đĩa rau xanh mà hắn tự tay xào ra, ngửi hương vị.

Rất thơm.

"Em bưng đĩa này ra trước, cơm sắp chín rồi."

Tưởng Vân Xuyên gật đầu, cụp mắt nhìn tạp dề Trang Thu Bạch buộc lên người giúp hắn, khóe miệng hơi cong lên, lại như sợ người khác nhìn thấy, chớp mắt đã biến mất. Hắn vừa định cởi tạp dề ra thì nghe ngoài cửa vang lên một tiếng "choang" giòn, ngay sau đó là một tiếng "bịch", hình như có người ngã xuống đất.

Tưởng Vân Xuyên vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp, vẫn chưa lên tiếng đã phát hiện Trang Thu Bạch ngã nằm bất động trên mặt đất, đĩa thức ăn vừa mới xào chín kia vương vãi ra đất, một miếng thủy tinh vỡ nho nhỏ còn suýt nữa đâm vào lòng bàn tay anh.

Bảng chữa bệnh đang hoạt động xuất hiện chấn động to lớn.

Tưởng Vân Xuyên bước nhanh bế Trang Thu Bạch lên, đưa anh vào phòng.

Những cú ném có hệ thống thực hiện nhiều lần liên tục trong thời gian dài dường như đã gây ra một số tổn thương cho não của Trang Thu Bạch, chóng mặt đột nhiên xuất hiện khiến anh không thể nào đứng thẳng, mơ màng nằm ở trên giường, ngủ mấy tiếng đồng hồ.

Khi mở mắt ra, trời đã tối rồi.

Trang Thu Bạch chớp mắt, nhìn thấy Tưởng Vân Xuyên đang ngồi ở bên giường, lẳng lặng nhìn anh.

Đôi mắt hắn rất đỏ, nhìn thấy Trang Thu Bạch tỉnh dậy cũng không nói gì.

Trang Thu Bạch rất ít khi thấy dáng vẻ này của hắn, ngoại trừ dáng vẻ lo lắng bảo vệ mình dưới người vào ngày xảy ra chuyện, hắn thường không có biểu cảm gì.

Trong phòng rất tối, hình như để che giấu cảm xúc nên Tưởng Vân Xuyên chỉ bật một chiếc đèn ngủ..

Trang Thu Bạch chậm rãi ngồi dậy, dựa vào giường, muốn khuấy động bầu không khí sinh động như ngày thường, nhưng từng đợt đau âm ỉ trong đầu khiến anh không nói được gì.

Hình như Tưởng Vân Xuyên lại xào đĩa đồ ăn khác rồi đặt ở tủ đầu giường, trên tủ đầu giường còn đặt ảnh chụp chung của hai người họ, còn có một quyển album rất dày.

Quyển album đó là thành quả hai tháng cố gắng của Tưởng Vân Xuyên, mỗi khi đến một nơi, hắn đều sẽ cầm máy ảnh, bên trong lưu ảnh của hắn và Trang Thu Bạch, trại ngắm sao, sân chơi, nhà hàng cặp đôi, cơ sở nuôi trồng…

Dường như hắn muốn ghi lại mỗi một lần hẹn hò, lưu lại từng giây từng phút trong ký ức của hắn.

"Trang Thu Bạch."

"Ừm?"

"Em có từng nghĩ, tại sao anh lại kết hôn với em không?"

Trang Thu Bạch khẽ giật mình, sau đó cười một tiếng, "Trước kia em chưa từng nghĩ."

Tưởng Vân Xuyên lật album ảnh, ngước mắt nhìn anh, "Vậy còn bây giờ?"

"Bây giờ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!