Chương 33: Ăn mặc chỉnh tề

Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có hai hơi thở nhẹ nhàng, lên lên xuống xuống.

Trang Thu Bạch ngủ rất ngon, gương mặt ngủ của tuổi trẻ vùi trong gối mềm mại, hình như đang nằm mơ.

Không biết anh mơ thấy gì, hàng mi dài hơi run dưới ánh đèn màu vàng ấm, khóe miệng cử động mấy lần, phát ra vài tiếng nói nhỏ không rõ lắm.

Tưởng Vân Xuyên không ngủ, nghiêng người nằm bên cạnh anh, lắng tai nghe lời nói mớ của anh một lúc. Không nghe rõ. Đành phải kéo chăn lông giúp anh, thử đụng khẽ vào chóp mũi của anh một cái

Trước mắt hắn ngoại trừ Trang Thu Bạch, còn có một bảng dữ liệu hoàn toàn trong suốt. Trên bảng này ghi lại tình hình cơ thể của hắn, và số tuổi thật sự, chiều cao, cân nặng của hắn, còn có quá trình cơ bản sau khi hắn xảy ra tai nạn ở sân bay và được đưa vào bệnh viện điều trị.

Giống như một phần biểu đồ ca bệnh, nhắc nhở hắn mọi lúc, không gian trước mắt không phải là thế giới chân thật.

Ca bệnh này dựa theo đổi mới của bác sĩ Trương đã tiến hành đến giai đoạn cuối cùng.

Mức độ hoạt động của vỏ não là 95%, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, khi mức độ hoạt động đạt tới 100%, hắn rất có thể sẽ tỉnh lại.

Tưởng Vân Xuyên thản nhiên liếc nhìn dấu chấm than đã nhấp nháy gần một tuần ở góc trên bên phải bảng dữ liệu, hắn không bấm vào, mà tiếp tục nhìn Trang Thu Bạch, lại khẽ chạm vào chóp mũi anh lần nữa.

Sáng sớm hôm sau.

Trang Thu Bạch mở mắt ra trên giường Tưởng Vân Xuyên.

Tưởng Vân Xuyên đã thức dậy, không ở bên giường, chắc là vào phòng tắm.

Trang Thu Bạch vốn không muốn quấy rầy hắn, nhưng trong phòng tắm yên lặng không có tiếng nước, anh vẫn xỏ dép vào đi tới từng bước một, tò mò bám lên cánh cửa khép hờ, nhìn vào bên trong.

Quả nhiên Tưởng Vân Xuyên không rửa mặt, mà ăn mặc chỉnh tề, soi gương trước bồn rửa tay, im lặng chỉnh tóc.

Nói đến kiểu tóc của Tưởng Vân Xuyên, có một dạo Trang Thu Bạch cho rằng hắn từng đến tiệm cắt tóc thần kỳ nào đó để làm bán vĩnh viễn "cẩn thận tỉ mỉ".

Dù sao họ đã kết hôn năm năm, từ trước đến nay anh chưa bao giờ thấy tóc của Tưởng Vân Xuyên rối bù đến mức nào đó. Cho dù là buổi sáng thức dậy, hoặc là ở nhà nghỉ ngơi, tất cả đều sửa soạn chỉn chu, có thể mở một cuộc họp video bất cứ lúc nào.

Mà Tưởng Vân Xuyên của lúc này lại hơi khác biệt, hình như hắn vừa mới gội đầu, vẫn chưa sấy khô hoàn toàn, tóc mái cũng không vuốt hết ra sau đầu, mà để lại mấy sợi tùy ý che trước mắt.

Chính mấy sợi tóc mái nghịch ngợm này đã tạo thêm nét tùy ý cho Tưởng Vân Xuyên, khiến ngũ quan của hắn thoạt nhìn cởi mở hơn, giữa mặt mày cũng đẹp trai hơn.

Trang Thu Bạch vốn định bám vào cửa nhìn thêm một lúc, nhưng không ngờ Tưởng Vân Xuyên liếc mắt một cái, xuyên qua tấm gương nhìn thấy dáng vẻ anh lén lút lấy điện thoại ra.

Bầu không phút chốc hơi xấu hổ.

Hai người nhìn nhau mấy giây trong gương.

Trang Thu Bạch nhân lúc hắn chưa kịp phản ứng, lập tức nhấn nút chụp, cong mắt chào hắn một tiếng.

Tưởng Vân Xuyên cực kỳ bình tĩnh để cái lược xuống, quay đầu nhìn Trang Thu Bạch một cái, hỏi: "Dậy rồi?"

Trang Thu Bạch gật đầu, đi vào phòng tắm giống như lân la, ngửi được hương gỗ thơm thoang thoảng lơ lửng trong không khí.

Tưởng Vân Xuyên thấy anh hít mũi hai lần, hơi căng thẳng dịch chuyển sang bên trái bồn rửa tay.

Trang Thu Bạch thấy hắn đi sang trái, thế là thò cổ sang bên phải cọ cọ.

Hai người một trái một phải, giằng co hồi lâu như diều hâu bắt gà con.

Cuối cùng.

Trang Thu Bạch bắt lấy thời cơ, nhân lúc Tưởng Vân Xuyên không chú ý đến anh chen đến trước bồn rửa tay, phát hiện một lọ nước hoa nam đẹp đẽ đặt trên bồn rửa tay bằng đá cẩm thạch, cười híp mắt hỏi: "Anh xịt nước hoa à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!