Phòng tắm rửa đối diện phòng thay quần áo vang lên tiếng nước "ào ào", Trang Thu Bạch thay quần áo chơi bóng ra đứng trước bồn rửa tay sấy tóc.
Liêu Văn Kiệt ôm một quả bóng rổ dựa vào bức tường bên cạnh, híp mắt lại quan sát anh từ trên xuống dưới. Hai phút sau, lại đổi tư thế khác, tiếp tục quan sát.
Tóc Trang Thu Bạch đã khô, anh để máy sấy xuống hỏi: "Làm sao?"
Liêu Văn Kiệt nói: "Mày quen biết Tưởng Vân Xuyên khi nào?"
Trang Thu Bạch nghĩ ngợi, nếu như đặt ở hiện thực, anh và Tưởng Vân Xuyên quen nhau hẳn là vào ngày ký hợp đồng hôn nhân, nếu như đặt ở không gian trước mắt này, hẳn là tại câu lạc bộ thiên văn.
"Lại là câu lạc bộ thiên văn?" Liêu Văn Kiệt chớp mắt, "Khoan đã… đêm qua mày không về ngủ, đừng nói là ở trong nhà Tưởng Vân Xuyên nhé?"
Trang Thu Bạch gật đầu.
"Đù, đây là Tưởng Vân Xuyên!" Hai mắt Liêu Văn Kiệt trợn tròn xoe, cứ cảm thấy người bình thường giống như họ, cả đời này sẽ không dính líu quan hệ với Tưởng Vân Xuyên.
Vốn cho rằng sếp Tiểu Liêu kích động như vậy sẽ phát biểu một vài quan điểm quan trọng đối với chuyện này, nhưng không ngờ cậu ta nhìn xung quanh, rồi bí ẩn ghé sát vào bên tai Trang Thu Bạch, "Tưởng Vân Xuyên còn kết bạn không?"
Trang Thu Bạch chớp mắt, "Chắc là vẫn còn?"
Liêu Văn Kiệt hơi tút tát lại ngoại hình, "Vậy nếu không, mày cũng giới thiệu tao cho cậu ta làm quen?"
Trang Thu Bạch xem như hiểu cậu ta, chỉ nhìn nét mặt vồn vã của Liêu Văn Kiệt đã biết cậu ta muốn làm gì, "Tưởng Vân Xuyên không biết chơi bóng."
Liêu Văn Kiệt qua cầu rút ván, trực tiếp ném bóng rổ sang bên cạnh, "Chơi bóng chán quá, hay là tao cũng tham gia câu lạc bộ thiên văn của bọn mày?"
Trang Thu Bạch nói: "Mày lại không thích xem thiên tượng."
"Nhưng trong đây có Tưởng Vân Xuyên mà!" Liêu Văn Kiệt đáp, "Nếu tao có thể trở thành bạn bè với Tưởng Vân Xuyên, độ nổi tiếng trong trường chắc chắn cũng sẽ nước lên thì thuyền lên. Đến khi đó lại yêu đương, người bị đá chắc chắn không còn là tao nữa."
Trang Thu Bạch cười nói: "Chẳng lẽ mày còn muốn đá người khác?"
Liêu Văn Kiệt rất oan ức, "Tao chưa bao giờ đá người khác, muốn thử lắm rồi."
Nhưng chuyện tình cảm cũng không phải nói thử là thử. Mặc dù Liêu Văn Kiệt có kinh nghiệm tình cảm dày dặn, lại một mực không thể hiểu được tại sao có một vài người mới đầu thích cậu ta, về sau lại không thích nữa?
Là vì trong khi tiếp xúc hằng ngày phát hiện cậu khác hẳn những gì trong tưởng tượng? Hay là vì ngày qua ngày đối mặt với cùng một gương mặt nên đánh mất một ít cảm giác mới mẻ?
Nhưng thời gian mỗi lần yêu đương của cậu ta cũng sẽ không vượt quá một tháng, cảm giác mới mẻ này đánh mất nhanh quá?
Trên thế giới này, thật sự sẽ có người thích một người mấy chục năm như một ngày ư?
Giai đoạn giữ tươi của tình yêu phải chăng thật sự chỉ có ba tháng ngắn ngủi?
Liêu Văn Kiệt hỏi Trang Thu Bạch, Trang Thu Bạch mãi không trả lời được.
Có điều hỏi anh cũng như không, Liêu Văn Kiệt xua tay, "Thôi bỏ đi, tao cũng không hiểu, thanh niên chưa bao giờ yêu đương như mày khẳng định càng không hiểu." Vẫn là kết bạn với Tưởng Vân Xuyên thực tế hơn, vì vậy dặn đi dặn lại Trang Thu Bạch giới thiệu cậu ta đến câu lạc bộ thiên văn, rồi nhặt bóng rổ trên đất lên chạy đến phòng tắm.
Trang Thu Bạch mang theo dặn dò Liêu Văn Kiệt muốn quen biết Tưởng Vân Xuyên đi ra khỏi phòng thay quần áo.
Trong đầu luôn suy nghĩ mấy câu hỏi Liêu Văn Kiệt hỏi anh.
Lúc này, điện thoại đột nhiên vang lên hai tiếng.
Là bạn học vừa nãy chụp ảnh ở sân bóng rổ.
Lúc rời khỏi sân bóng, Trang Thu Bạch và Tưởng Vân Xuyên cố ý xin phương thức liên lạc với bạn học kia. Bây giờ bạn học kia sao chép ảnh ra, kéo anh và Tưởng Vân Xuyên vào trong một nhóm, cũng gửi tấm ảnh đã chụp kia vào.
Trang Thu Bạch vẫn chưa nhìn rõ ảnh chụp như thế nào, trước tiên đã nhìn thấy giá trị phấn khích của Tưởng Vân Xuyên tăng vọt lên mấy điểm, lại nhìn thấy đồng hồ đo hai ngày nay liên tục ở trong tình trạng căng thẳng biến thành trạng thái vui vẻ hớn hở.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!