Chỉ có điều…
Hình như anh không biết thời khóa biểu của Tưởng Vân Xuyên, càng không biết hắn học ở phòng học nào.
Một chân Trang Thu Bạch chống chiếc xe đẹp màu xanh da trời mua được hồi đại học, đứng ở cửa khoa Kiến trúc ngẩn người một lát.
Anh không ngờ mình sẽ nóng đầu đến mức này, rõ ràng chỉ là cơ thể trở về mười chín tuổi, tại sao ngay cả trí thông minh dường như cũng lùi về theo?
Trong ấn tượng của anh, mặc dù Tưởng Vân Xuyên học ở đại học Minh Khoa, nhưng hình như cũng chỉ ghi tên vào một học viện nào đó.
Có lên lớp hay không lại là chuyện khác.
Chưa kể bây giờ là năm giờ ba mươi chiều, chương trình học một ngày của từng khoa cơ bản đã kết thúc, phần lớn sinh viên không ở nhà ăn thì nằm trong ký túc, những người có thể ở lại phòng học cặm cụi học tập ít càng thêm ít.
Tất nhiên, không loại trừ việc Tưởng Vân Xuyên là một sinh viên khá là nghiêm túc khi còn đi học, nhưng tòa nhà mười mấy tầng của khoa kiến trúc, nếu như đi tìm từng tầng một, cũng không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Đúng rồi!
Trang Thu Bạch chợt nhớ đến một người, cấp tốc đổi hướng xe đạp, đi theo đường lớn khu dạy học về phía Bắc, đi tới một tòa nhà đơn cách thư viện không xa.
Tòa nhà nhỏ này là một tòa nhà cũ còn sót lại thời kỳ đầu đại học Minh Khoa xây trường, bây giờ đã không làm tòa nhà dạy học nữa, mà mở ra cho sinh viên nộp đơn, dùng làm cơ sở tổ chức của các câu lạc bộ.
Trang Thu Bạch dừng xe ở trong một nhà xe gần tòa nhà, chạy dọc cầu thang ngoài trời đúc bằng sắt lên cuối tầng ba, đứng trước cửa một lớp học quen thuộc.
Trên bảng số phòng của căn phòng này viết năm chữ to "Câu lạc bộ Thiên văn", Trang Thu Bạch nhìn năm chữ này một lúc lâu, đoạn giơ tay lên nhẹ nhàng gõ cửa một cái.
"Mời vào, cửa không khóa!"
Giọng nói hơi khàn mang tính tiêu chí vang lên sau cửa, Trang Thu Bạch hít thở sâu một hơn, như thể xuyên qua cánh cửa thời không, bước vào nơi tràn đầy ký ức này.
"Ơ? Trang Thu Bạch? Cậu về ký túc rồi mà?"
Một nam sinh mặc áo len đan màu nâu nhạt, ngẩng đầu lên từ bàn học chất đầy thiết bị thiên văn, nhìn thấy Trang Thu Bạch đầu tiên là sững sờ, sau đó kích động nói: "Nhưng mà đến đúng lúc lắm! Thiết bị của tôi vừa xảy ra chút vấn đề, không biết tối nay có thể sửa xong không, cậu cho tôi mượn của cậu một lát, tôi làm dự phòng."
Trang Thu Bạch chần chờ mấy giây, dựa vào ký ức tìm đến vị trí của mình, lấy ra một trí não quan sát nhỏ từ trong ngăn kéo và đưa cho người này.
Tên người này là Cốc Duật Châu, trưởng câu lạc bộ thiên văn ở đại học Minh Khoa, là một người dí dỏm hài hước, thường xuyên đeo một chiếc kính thường không có số độ, thích đóng vai học giả nhã nhặn.
Thời sinh viên Trang Thu Bạch có quan hệ khá tốt với cậu ta, sau khi tốt nghiệp mỗi người có công việc mới, nên ít liên lạc.
Chỉ có điều chức trưởng câu lạc bộ của Cố Duật Châu được thăng chức vào năm ba đại học, trước mắt họ đều là sinh viên năm nhất, vừa mới tham gia câu lạc bộ thiên văn không lâu.
Lúc Trang Thu Bạch thực hiện lần ném thứ tư trong bệnh viện, giọng nói quen thuộc mà anh nghe thấy là của cậu ta.
Lúc ấy cậu ta đang hỏi thăm bệnh tình của Tưởng Vân Xuyên với quản gia Chu.
Cậu ta quen biết Tưởng Vân Xuyên.
"Trưởng câu lạc bộ."
"Hả?"
"… Trưởng câu lạc bộ không ở đây?" Trang Thu Bạch quên không sửa lời ngay, vội vàng nói sang chuyện khác, cố gắng để cho mình trở về trạng thái mười chín tuổi.
"Không ở đây, dạo này anh ấy bận làm luận văn tốt nghiệp, chắc không có thời gian tới đây." Cốc Duật Châu khó hiểu nhìn anh, "Trước đó chúng ta họp đã nói chuyện này rồi mà?"
Trang Thu Bạch cười nói: "Tự nhiên quên mất. Cậu đang làm gì vậy?"
Cốc Duật Châu đang nằm sấp trên mặt bàn ôm một cái đồng hồ màu trắng, đồng hồ bắn ra một hình ảnh ba chiều ở trên bàn, trên màn hình có mấy hướng dẫn thao tác, cứ sau vài giây, một hướng dẫn nào đó sẽ sáng lên, Cốc Duật Châu sẽ căn cứ vào nhắc nhở của hướng dẫn để thực hiện thao tác liên quan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!