Minh Khoa, đàn em, khoa kiến trúc, Liêu Văn Kiệt.
Những người hoặc sự vật này thoạt nhìn không có liên quan gì, nhưng nếu tăng thêm Tưởng Vân Xuyên, dường như lại có một chút xíu quan hệ.
Trang Thu Bạch nhìn giá trị số dừng lên cao trong bảng chữa bệnh, lại liếc nhìn trạng thái tức giận như ẩn như hiện trên đồng hồ đo, anh cất bước tiến lên che bóng rổ, ngăn cản cậu Tưởng dùng ánh mắt lạnh như băng đối chọi gay gắt với khối cầu một lần nữa.
"Anh muốn ra ngoài ăn cơm không?" Trang Thu Bạch hỏi.
Tưởng Vân Xuyên nói "Được", chờ Trang Thu Bạch lấy một quyển "Hướng dẫn ngắm sao" từ trong ngăn bàn ra, rồi đi theo anh ra khỏi phòng.
Trong tay hắn còn cầm lá cây phong Trang Thu Bạch đưa cho hắn, sau khi lên xe hắn có vẻ tùy ý kẹp vào ví da màu đen và tiện tay đặt trong ngăn kéo dưới bảng điều khiển.
Tưởng Vân Xuyên lúc này không có ký ức của bữa cơm trưa trên bầu trời kia, trong mắt hắn, đây cũng là lần đầu tiên cùng ăn cơm ở bên ngoài sau bốn năm kết hôn với Trang Thu Bạch. Mặc dù trên mặt không có biểu cảm dư thừa, nhưng bảng cảm xúc đã để lộ tâm trạng cực kỳ mong đợi của hắn.
Trang Thu Bạch không hề lấy lệ, anh mở điện thoại nhìn một vòng, cuối cùng tìm được một nhà hàng kiểu mới danh tiếng khá tốt.
Nhà hàng này vừa vặn gần công viên trên nước ở quận 7, nghe nói gần đó có một cái hồ nhân tạo tầm nhìn bao la, nhà hàng xây trên đài ngắm cảnh cách bờ hồ không xa. Buổi tối ở đó nhiều người, trên đài ngắm cảnh chẳng những có thể nhìn thấy cảnh đêm tuyệt đẹp, mà còn có thể thấy được công trình nổi bật ở đối diện hồ.
Điểm nổi bật của thành phố Định Phong là cao ốc đôi tuyệt đẹp, ban đêm ánh đèn lấp lánh, thỉnh thảng còn có biểu diễn pháo hoa.
Có điều hai người đến vào giữa trưa, không nhìn được ánh đèn, chỉ có thể ngồi ở chỗ gần cửa sổ ngắm nhìn hồ nước.
Có kinh nghiệm của lần trước, khi gọi món ăn Trang Thu Bạch cố ý bảo nhân viên phục vụ đừng thêm những gia vị kỳ lạ vào trong món ăn, tốt nhất là giữ nguyên vị ban đầu, để tránh Tưởng Vân Xuyên không thích.
Tưởng Vân Xuyên nghiêm túc lắng nghe, có vẻ như cũng ghi vào lòng câu nói bỏ bớt gia vị này, Trang Thu Bạch vốn định giải thích, nhưng sau khi ngẫm nghĩ, vẫn không nhiều lời.
Mười mấy phút sau, đồ ăn được đưa lên, hai người ngồi đối diện nhau, tiếp tục trò chuyện về chủ đề do Trang Thu Bạch tìm.
Lúc này, chuông gió ở cửa nhà hàng vang lên.
Một nhân viên vận chuyển mặc đồ lao động màu xám đẩy hai cái thùng to đi vào, Trang Thu Bạch nhìn chữ trên thùng mấy giây, "Cơ sở nuôi trồng Lâm Viễn?"
Đột nhiên, bảng chữa bệnh trước mắt đung đưa dữ đội.
Trang Thu Bạch chớp mắt, nhìn thấy Tưởng Vân Xuyên đặt dao dĩa trong tay xuống, đang bình tĩnh uống nước.
Nhân viên vận chuyển tới đây giao hoa.
Nhân viên phục vụ vội vàng đi tới, giải thích đơn giản với họ rằng lối đi cho nhân viên đang kiểm tra tu sửa, cho nên nhân viên vận chuyển mới có thể đi qua cửa chính, nếu như làm phiền họ dùng cơm, nhà hàng mong được thứ lỗi.
Trang Thu Bạch gật đầu, đợi Tưởng Vân Xuyên đặt cốc nước xuống, anh nói với hắn: "Lâm Viễn là đàn anh của tôi, hoa tươi này chắc là vận chuyển từ cơ sở của anh ấy tới dây."
Tưởng Vân Xuyên gật đầu, xem thường.
"Ăn cơm xong chúng ta cùng đến chỗ đàn anh xem nhé? Đã lâu rồi tôi chưa gặp đàn anh, tôi nhớ lúc trước đi học, còn trồng một cây hoa tươi ở chỗ anh ấy…"
Nói còn chưa dứt lời, bảng chữa bệnh của Tưởng Vân Xuyên lại rung động dữ dội hai lần?
Trang Thu Bạch ngờ vực nhìn hắn: "Anh từng đến đó chưa?"
Tưởng Vân Xuyên bình tĩnh nói: "Chưa từng đến."
Nếu chưa từng đến, Trang Thu Bạch mở bản đồ ra, cơ sở kia cách nhà hàng không xa, hai người ăn trưa xong cùng quay lại trên xe, mỗi người thắt dây an toàn, chậm rãi lái đến đó.
Mới đầu Trang Thu Bạch không để ý tốc độ xe rất chậm, cho đến khi ven đường có một chiếc xe đạp ấn chuông "leng keng" vượt qua họ, anh mới phát hiện Tưởng Vân Xuyên cầm bánh lái, chỉ lái 20 dặm…
(1 dặm = 1,609344 km/h)
Không muốn đi đến vậy à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!