Khi Trang Thu Bạch tỉnh lại, anh nhìn đi nhìn lại mười mấy lần vào ngày mới do bảng chữa bệnh đưa ra, làm thế nào cũng không thể nhớ được khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì.
Ngày 12 tháng 9 năm 2080.
Một ngày cuối tuần hết sức bình thường.
Thành Bang vừa mới kết thúc một dự án thông thường không lớn không nhỏ, công việc đang trong giai đoạn nhàn rỗi hiếm có, nhàn đến mức ngày nghỉ có thể thảnh thơi ngủ quên, ngủ từ sớm đến tối, không bị bất kỳ ai làm phiền.
Trang Thu Bạch ngồi dậy trên giường, nhìn thoáng qua thời gian, 5 giờ 13 phút sáng, trời vẫn chưa sáng hẳn. Bảng cảm xúc của Tưởng Vân Xuyên cũng đang trong trạng thái thông thường, không cao không thấp, không nhìn ra vui giận.
Trải qua hai lần ném, Trang Thu Bạch đã hiểu sơ lược một vài suy nghĩ của Tưởng Vân Xuyên, và phần lớn khát vọng sâu trong lòng hắn đều có liên quan đến mình, ví dụ như muốn làm sinh nhật cho anh, ví dụ như muốn ở bên anh khi anh bị ốm.
Nhưng lúc này hơi kỳ lạ.
Trang Thu Bạch mở lịch ngày ra, lại lấy nhiệt kế ra đo nhiệt độ cơ thể.
Không phải ngày kỷ niệm gì quan trọng, cơ thể cũng không cảm cúm nóng sốt hay khó chịu.
Chỉ là một ngày cuối tuần bình thường.
Bình thường đến mức anh hoàn toàn không nghĩ ra ngày hôm nay từng có giao thoa đặc biệt gì với Tưởng Vân Xuyên.
Thông thường mà nói, cuối tuần như này Trang Thu Bạch đều đang ngủ. Kể ra cũng xem như một giám đốc bộ phận không lớn không nhỏ, sau khi tự tiếp nhận công việc của Thành Bang, sinh hoạt ngày thường của Trang Thu Bạch cơ bản đã biến thành hai điểm và một đường thẳng, có quy luật hơn thời sinh viên nhiều. Sau khi kết hôn với Tưởng Vân Xuyên vẫn không thay đổi, chỉ là trở về nhà của Tưởng Vân Xuyên thay vì về nhà mình.
Trang Thu Bạch thay quần áo xong xuống tầng, quản gia và người giúp việc đều đã bắt đầu làm việc.
Lúc nhìn thấy anh quản gia Chu hơi kinh ngạc, vội vàng đặt cái cốc trong tay xuống rồi đi tới, hơi cúi người nói: "Cậu Trang, sau dậy sớm vậy?"
Quản gia Chu lo lắng hỏi: "Gặp ác mộng à?"
Trang Thu Bạch đáp: "Không phải." Lại nghĩ việc quen viết Tưởng Vân Xuyên khác biệt trong hai lần ném trước đó, anh cười nói: "Là giấc mơ không ngờ."
"Vậy là tốt rồi." Quản gia nói: "Bây giờ cậu muốn dùng bữa sáng không? Tôi bảo phòng bếp đi chuẩn bị."
Thời gian còn sớm, Trang Thu Bạch nói là đợi Tưởng Vân Xuyên.
Quản gia đáp một tiếng được, lại đi làm việc của mình.
Tất cả mọi người trong phòng khách đang bận rộn, chỉ có Trang Thu Bạch không có việc gì, anh đến sân trước dạo một vòng. Khi trở về nhìn thấy quản gia đang xay cà phê mà Tưởng Vân Xuyên muốn uống vào buổi sáng, vì vậy anh đi tới giúp một tay.
Quản gia Chu khước từ mấy lần, đều không thể bảo Trang Thu Bạch quay về phòng nghỉ ngơi, đành phải mặc anh, bảo anh giúp đỡ làm trợ thủ, đưa giấy lọc rồi xay hạt.
"Chú đã làm việc ở nhà họ Tưởng nhiều năm rồi hả?" Trang Thu Bạch nhặt mấy mấy hạt cà phê lên ngửi ngửi, bỏ vào máy xay thủ công nhỏ, xoay tay cầm từng cái một.
Quản gia gật đầu, dừng lại mấy giây như là đang tính toán những ngày đã qua, tính rõ rồi mới nói: "Sắp ba mươi tám năm rồi."
Trang Thu Bạch kinh ngạc, "Lâu vậy? Khi đó Tưởng Vân Xuyên vẫn chưa ra đời nhỉ?"
"Ha ha, đúng rồi. Khi đó ngay cả ông Tưởng cha của cậu chủ vẫn còn là đứa trẻ."
Trang Thu Bạch nói: "Vậy chú nhìn Tưởng Vân Xuyên lớn lên à?"
"Đúng thế."
"Vậy chú… có thể kể vài chuyện liên quan đến Tưởng Vân Xuyên cho tôi không?"
Quản gia không đáp lời ngay lập tức, ngược lại nhìn anh một cái, trong đôi mắt hiền từ lóe lên chút kinh ngạc. Cũng không trách quản gia cảm thấy kỳ lạ, trong khoảng thời gian này, vừa khéo là năm thứ tư Trang Thu Bạch và Tưởng Vân Xuyên kết hôn, trong bốn năm qua, Trang Thu Bạch chưa bao giờ hỏi bất kỳ việc riêng gì liên quan đến Tưởng Vân Xuyên, nhiều nhất là thấy hắn không ở nhà, bèn hỏi một câu "Vẫn chưa về à?"
Tất cả hành trình của cậu Tưởng, đi công tác ở đâu, khi nào về nhà, đều là quản gia chủ động nói cho anh biết. Theo Trang Thu Bạch, hỏi thăm việc riêng của Tưởng Vân Xuyên ít nhiều hơi vượt quy củ, dù sao quan hệ giữa họ vẫn chưa thân đến mức đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!