Chương 93: Intersection

Sương mù đầy trời, không khí ẩm ướt. Buổi chiều trên đường nhỏ gần như không có người qua lại.

Một người đàn ông thân hình cường tráng xuất hiện nơi chân trời. Hắn cao gần hai mét, tráng kiện, đường nét cơ bắp đều đặn, nhìn qua giống như một vận động viên võ thuật tổng hợp hoặc kiện tướng bơi lội vậy.

Hắn sải bước đi đến trước một cửa hàng sách, gỡ kính râm trên mặt xuống giống như một ngôi sao phim hành động, lộ ra một khuôn mặt rắn rỏi như sách giáo khoa. Trải qua hai giây suy nghĩ, hắn quyết định dùng tay tháo cửa ra, nhằm gia tăng lực xung kích lúc mình vào tiệm.

Nhưng vừa định hành động, lại có người từ bên trong mở cửa ra. Người mở cửa và hắn từng có duyên gặp mặt, đó là ông chủ của tiệm sách này, Thiên Nhất.

- Cửa hàng sách này có thể ngăn chặn tất cả ảnh hưởng về mặt tinh thần do người siêu năng lực thi triển từ ngoài vào trong, điểm này ngươi chắc cũng đã rõ.

Thiên Nhất vừa mở miệng đã đi vào chủ đề chính.

Blood Owl trả lời:

- Ta quả thật đã chú ý, dù lúc này ngươi đứng trước mặt ta không tới hai mét, ta vẫn không thể cảm giác được bất cứ tâm tình nào.

Thiên Nhất nói:

- Ta nhắc nhở một chút, tin tức mà ngươi thu được từ trong lời nói của ta, đó là ta đã biết năng lực của ngươi, mà vấn đề là ta làm sao biết.

Blood Owl cười lạnh, đầu óc của hắn đúng là không xoay chuyển nhanh như Cố Vấn hoặc Trà Tiên, có thể từ một câu nói hai giây trước lập tức phân tích ra đủ loại tin tức và tình huống, nhưng hắn có phong cách hành sự "kiểu Blood Owl" của mình, cơ bản có thể dùng bốn chữ "không e ngại gì" để hình dung. Cho nên đối với hắn, dù có một số chuyện biết sau người khác, thậm chí không hề hay biết, vậy cũng không quan trọng.

Hắn hoạt động cổ một chút, ra vẻ chẳng hề để ý, thần sắc giống như đang nói "ta tạm thời hỏi một chút đi". Quả nhiên hắn lập tức thở dài nói:

- Vậy ngươi làm sao biết?

- Khi mục tiêu cách ta đủ gần, ta có thể từ góc độ vật lý vị diện giải mã tất cả mọi thứ của hắn... cho nên hiện giờ ta hiểu rõ năng lực của ngươi như lòng bàn tay.

Thiên Nhất đáp.

Blood Owl nói:

- Nói xong rồi? Vậy kế tiếp... chúng ta nên bắt đầu từ phần nào đây, chống cự vô nghĩa sao?

Thiên Nhất tiến lên trước một bước, đi ra khỏi cửa hàng sách. Trong nháy mắt này, thần sắc của Blood Owl đột nhiên biến đổi, biểu tình giống như nhìn thấy một loại sinh vật không tồn tại trên thế giới, hơn nữa là một loại sinh vật rất không thân thiện.

Thiên Nhất nói:

- Cảm nhận được rồi sao? Cảm xúc tiêu cực trên người ta, hoặc có thể nói là "tội ác".

Trong mắt Blood Owl lộ ra sự cuồng nhiệt, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười hưng phấn:

- Ngươi thật sự là con người sao?

Thiên Nhất không trả lời, chỉ bình tĩnh nói:

- Hiển nhiên bây giờ ngươi đã hiểu đại khái về ta. Nhưng ta cảm thấy, theo như tình hình trước mắt, lòng hiếu kỳ vẫn sẽ không khiến ngươi thả cho ta một con đường sống, vì vậy ta phải cho ngươi một lý do.

Hắn thở dài một hơi:

- Sợ hãi, tham lam, thù hận, đố kị, lười biếng vv, tất cả cảm xúc tiêu cực của loài người, cũng là tội ác, chính là lương thực của ngươi. Năng lực của ngươi là biến những thứ này thành lực lượng. Có điều... năng lực này cũng là một loại nguyền rủa. Khi ngươi đi vào trong phạm vi cảm giác của ta, kết hợp với chuyện ngươi làm trong những năm gần đây, ta đã suy luận ra mục đích cuối cùng mà ngươi vẫn luôn theo đuổi.

- Ngươi muốn "chữa trị" chính mình, bởi vì từ khi sinh ra ngươi đã không có những "cảm xúc tiêu cực" kia. Ngươi không sợ bất cứ chuyện gì, không cảm thấy hổ thẹn với bất kỳ hành vi nào, không có gì đáng để thương xót, cũng không ai có thể khiến ngươi thật sự tức giận mất đi lý trí.

- Nhưng chỗ kinh khủng nhất của năng lực này, đó là ngươi không có cảm giác thuộc về chính mình, lại có thể cảm giác được dao động tâm lý của người khác, dối trá, sợ hãi, sầu muộn vv. Rất khó tưởng tượng khi ngươi còn nhỏ, cả ngày lẫn đêm phải chịu đựng những ý niệm xấu xa của đám người lớn trong phạm vi mấy dặm, cùng với các loại tổn thương tâm lý, nhưng vẫn không phát điên. À không... có lẽ khi đó ngươi đã điên rồi, hoặc đơn giản đã thành thói quen rồi.

- Tóm lại theo ta thấy, loại năng lực đủ khiến người ta tự sát vô số lần này, từ lâu đã không còn quấy nhiễu ngươi nữa. Điều ngươi mong muốn là thông qua thí nghiệm tìm kiếm một loại phương pháp cân bằng, dưới tình huống không mất đi năng lực, có thể ngăn chặn cảm nhận tâm tình tiêu cực của người khác, đồng thời khôi phục cảm giác của mình.

- Nói cho cùng ngươi chỉ muốn biết, một người sống rốt cuộc là như thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!