"Máy bay chúng tôi sẽ hạ cánh trong khoảng mười lăm phút nữa, xin trở lại chỗ ngồi, thắt chặt dây an toàn..."
Tiếng phát thanh trên chuyên cơ đánh thức Paperman, hắn dùng mấy tiếng hành trình này cố gắng ngủ một lát. Khoang thương gia mà hắn và Trà Tiên ngồi được thiết kế đặc biệt dành cho cao tầng trong HL, chỉ có vài chỗ ngồi, mỗi chỗ ngồi đều khá riêng biệt, rộng rãi thoải mái. Chiếc bàn trước chỗ ngồi rất lớn, có thể bày catan ra chơi.
Paperman liếc nhìn Trà Tiên ở đối diện hành lang, thấy đối phương một tay chống cằm, tay kia gõ gõ đánh đánh lên bàn phím máy tính xách tay, vẻ mặt giống như chẳng có chút tinh thần nào.
- Nếu ta là ngươi, vẫn sẽ dùng mấy tiếng này để điều chỉnh chênh lệch múi giờ một chút.
Paperman nói.
Trà Tiên không quay đầu lại, vẫn lờ đờ nhìn màn hình:
- Đối với ta thì kiểm tra mail là một loại nghỉ ngơi. Nhu cầu ngủ của ta rất ngắn, lúc tỉnh thì lại rất khó khiến đầu óc ở trạng thái trống rỗng. Nếu không để cho đầu óc hoạt động nhẹ như vậy, vừa nhắm mắt sẽ có các suy nghĩ hỗn loạn phức tạp trào ra.
- Cho nên đây là năng lực của ngươi? Đầu óc phát triển không biết mệt mỏi?
Paperman nói.
Trà Tiên trả lời:
- Không, năng lực của ta là điều khiển "gió".
Hắn cũng không để tâm nói ra chuyện này:
- Còn về đầu óc của ta, lấy một ví dụ đi. Trong đám người bình thường có một số đứa trẻ, từ bé chỉ số thông minh đã vượt quá 160, cũng chính là "thần đồng" mà mọi người nói. Qua một số năm, trong mấy triệu người sẽ sinh ra một hai đứa trẻ như vậy. Nhìn vào góc độ của cả chủng tộc, xác suất này cũng không tính là quá thấp. Mà ta xem như là "thần đồng" trong đám người biến dị, lại vừa khéo là một người siêu năng lực.
- Đúng là lần đầu tiên nghe được chuyện này. Nếu ngươi không có thân phận hoàng tử, e rằng đã sớm bị cái tổ chức gọi là EAS kia bắt vào phòng thí nghiệm rồi.
Paperman nói.
Trà Tiên nghe vậy cũng không tức giận, cười nói:
- Ta biết anh đã từng tiếp xúc với Time Warrior, cho nên biết đến EAS. Nhưng tiêu chuẩn đánh giá siêu năng lực của tổ chức bọn họ khác biệt rất lớn với tiêu chuẩn thông thường. Giống như anh và ta, loại hình năng lực sẽ bị phân thành "ảnh hưởng phân tử", giá trị nghiên cứu chỉ có thể tính là bậc trung.
- Hả?
Paperman cảm thấy hứng thú với đề tài này:
- Vậy loại hình nào mới được coi là giá trị nghiên cứu cao?
- Vừa lúc trong tay ta có một người như vậy, Charles Laure, còn được gọi là Gunsmith.
Trà Tiên kéo chuột lên trên, rất nhanh đã tìm thấy một email được đánh dấu trong hòm thư điện tử:
- Vốn cũng là một kẻ phạm pháp, nhưng chưa từng có ghi chép bị bắt, mấy năm trước được đặc xá đồng thời gia nhập "hội nghiên cứu học thuật hoàng gia" của Thiên Đô. Nói thẳng ra một chút, đó là có người đã tiếp xúc rồi "chiêu hàng" hắn.
- Tháng 11 năm ngoái, hắn đi quận Crux (Nam Thập Tự Tinh) tham gia một hội nghị. Trên đường trở về, cả hắn và trực thăng của hắn đều bốc hơi khỏi nhân gian. Sau đó tiểu đội bốn người được phái đi tìm cũng không trở lại...
Nói đến đây, trong đầu Trà Tiên đột nhiên thoáng qua thứ gì, nhanh chóng biến mất, lại rõ ràng trước mắt.
- Làm sao vậy?
Paperman thấy hắn dừng lại không nói nữa, bèn hỏi.
Trà Tiên ngẩn ra một chút:
- Không có gì, xin lỗi, đột nhiên nhớ tới một số chuyện.
Hắn tiếp tục chủ đề vừa rồi:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!