Chương 8: Vị khách đến trước

Mười giờ sáng ngày mười ba tháng mười hai.

Ánh đèn huỳnh quang màu trắng tỏa ra từ trần nhà, vách tường hai bên hành lang cũng một màu trắng.

Mỗi lần đi qua con đường này, Kình Điểu đều cảm thấy đôi mắt rất khó chịu. Sau khi lấy cặp kính râm trong túi áo trước ra, hắn liền đeo lên mắt rồi mới tiếp tục đi tiếp. Càng đến gần căn phòng cuối cùng, mùi thuốc hóa học và mùi hôi thối của xác chết càng bốc lên nồng nặc.

Trong nhà xác, thi thể của Matsuo đang nằm trên bàn giải phẩu. Bên cạnh là chiếc xe đẩy đặt la liệt các loại dụng cụ còn dính máu, trên mặt đất là chiếc thau chứa đầy các loại chất lỏng hôi thối.

Lúc Kình Điểu bước vào, trong phòng không có người nhưng trong phòng vệ sinh có tiếng nước chảy. Hắn đứng giữa phòng đợi một lúc thì Kuwahara đẩy cửa, bước ra khỏi phòng vệ sinh.

"Ồ, Kình Điểu à? Đích thân đến lấy báo cáo khám nghiệm tử thi sao? Ha ha, gần đây mọi người đều bận đến sứt đầu mẻ trán cả." Kuwahara Junichi, nói theo cách bình dân là một người vui tính. Người này để đầu đinh quanh năm, lúc nào cũng đeo một cặp mắt kính gọng đen theo phong cách cũ. Gặp ai hắn cũng vui cười hớn hở như lúc nào cũng có chuyện đáng mừng.

Có lẽ người nào mới gặp hắn lần đầu chắc hẳn sẽ không thể ngờ công việc của hắn phải tiếp xúc với xác chết suốt ngày.

"Ngươi cũng vất vả rồi, Kuwahara." Kình Điểu trả lời.

"À, Ta vẫn khỏe mà. Thực ra khám nghiệm tử thi cũng không phải là công việc chịu áp lực quá lớn. Nhưng nếu không việc gì làm thì lại cảm thấy khó chịu." Kuwahara vừa cười vừa trả lời.

"Vậy xác định được nguyên nhân cái chết chưa?" Kình Điểu cũng không khách sáo mà bắt đầu nói chuyện chính.

Kuwahara trả lời: "Não không đủ oxy, hô hấp bị tắc nghẽn. Tóm lại nguyên nhân nào cũng gây chết người, nếu xảy ra cùng lúc..." Hắn cũng không nói tiếp, dẫu sao kết quả đã hiện ra rành rành trước mắt.

Nhưng Kuwahara chợt cầm đao phẫu thuật trên xe đẩy rồi chỉ vào mặt Matsuo: "Ký hiệu thập tự này mới đáng chú ý."

Vẻ mặt của Kình Điểu khẽ thay đổi: "Sao vậy?"

"Ngươi không biết sao?" Kuwahara đẩy mắt kính: "Không chỉ xác chết này có ký hiệu thập tự trên mặt đâu."

"Hả?" Tuy Kình Điểu lộ ra vẻ nghi ngờ nhưng thật ra trong lòng hắn đã có đáp án.

Kuwahara trả lời: "Xác chết chuyển đến vào chiều tối hôm qua..." Nhịn không được, hắn mới quay đầu lại nhìn giường đẩy chứa xác chết tại một nơi cách đó không xa: "Là một học sinh cấp ba bị chặt ra thành nhiều mảnh, trên mặt hắn cũng có."

Dường như Kình Điểu đã lần ra manh mối: "Quả nhiên là vậy, giáo viên và học sinh một trước một sau bị giết cách nhau một ngày, đã vậy trên mặt đều có ký hiệu đó..."

Kuwahara lại nói : "Thực ra không chỉ hai người."

Câu nói bất ngờ này khiến Kình Điểu hơi ngạc nhiên: "Cái gì?"

Kuwahara nói: "Phân cục thứ ba ở gần khu vực quản lý của chúng ta cũng phát hiện được biểu tượng thập tự màu đen trên mặt của người chết. Đường nằm ngang như bịt miệng nạn nhân, đường dọc kéo dài từ trán xuống đến cằm."

"Có mấy người chết như vậy?" Kình Điểu vội vàng hỏi.

Kuwahara trả lời: "Ta cũng mới nghe tin vào hôm qua. Ngày bảy tháng mười hai, bọn họ phát hiện nạn nhân đầu tiên có biểu tượng thập tự màu đen trên mặt. Đến sáng ngày hôm qua, tổng cộng đã phát hiện được ba người."

Kình Điểu quay người, trong miệng lẩm bẩm: "Khốn khiếp, ít nhất là năm người... Đã vậy, ta không thể đợi thêm được nữa."

"Kình Điểu, còn báo cáo khám nghiệm tử thi?" Kuwahara ở phía sau hét lên, nhưng Kình Điểu vẫn không quay lại....... Mãi mãi!

-----o0o-----

Ngày tám tháng mười hai. Ba giờ mười lăm phút chiều.

"Đáng ghét, sống ở nơi tồi tàn một ngày chỉ có vài chuyến xe buýt đi ngang hại mình phải đi bộ xa đến thế." Matsuo đang bước đi giữa gió lạnh, trên người hắn là một chiếc áo lông dày đến mức khoa trương.

"Không được, thật sự chịu không nổi nữa! Phải tìm nơi nào nghỉ một chút thôi." Matsuo nhìn khắp bốn phía nhưng ở nơi hẻo lánh như thế này, hai bên đường chẳng có cửa hàng nào. Trừ nhà ở ra chỉ có những sạp bán rau còn không có cả cửa.

Khó khăn lắm mới tìm thấy một tiệm sách, thế là hắn chạy nhanh như bay vào đó.

"Phù, may là trong tiệm có máy sưởi." Matsuo đóng cửa rồi thở dài một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!