Đêm không trăng, gió lớn, mây nhiều, sao thưa thớt.
Một bóng người đang đứng trên nóc giáo đường San Marco. Hắn chính là Thiên Nhất.
Lúc này, Thiên Nhất không thể không kinh ngạc vì cảnh tượng hiện lên trong mắt mình.
Trên nóc nhà hình chóp, thánh giá và bức tượng của giáo đường, kể cả vách tường, sân thượng, thậm chí trên quảng trường rộng lớn trước cửa giáo đường San Marco dường như vừa trải qua một trận mưa xác chết. Tay chân đứt gãy, nội tạng và mạch máu... hầu như không thiếu thứ gì, nhưng đặc biệt là không hề có một xác chết nào còn nguyên vẹn.
Máu tươi chảy lênh láng như một dòng suối nhỏ, thì ra cảnh hơn trăm xác chết nằm chồng lên nhau giữa một nơi nghiêm trang lại mê người đến thế.
Bỗng nhiên, Thiên Nhất trợn trừng, chỉ là đập vào mắt hắn vẫn là trần nhà quen thuộc đó.
"Lại là giấc mộng này..." Thiên Nhất ngáp dài, khuôn mặt đầy vẻ bực dọc. Những tia sáng chiếu qua khe cửa chứng minh hôm nay là một ngày đẹp trời. Nhưng thời tiết như thế này lại khiến tâm trạng của hắn tồi tệ hơn bao giờ hết.
Giấc mộng vừa rồi đã giày vò Thiên Nhất suốt mười năm. Tuy trong vòng mười năm nay, giấc mộng này chỉ xuất hiện không quá mười lần nhưng như thế cũng đủ khiến cho Thiên Nhất cảm thấy khó chịu.
Mười năm trước ở Venice, rốt cuộc ai đã giết những cảnh sát kia? Thiên Nhất rất muốn biết đáp án vì hắn cảm thấy có hứng thú với vụ án này. Nhưng sau chuyện đó, hắn không thể điều tra được bất cứ dấu vết nào của hung thủ. Cho dù đã sử dụng hết toàn bộ tài liệu trong tiệm sách, thân phận của hung thủ vẫn bị che phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.
Tàn sát một người không hề khó. Nhưng tàn sát nhiều người như thế lại là một việc khác. Cho dù có đủ bản lĩnh làm việc này thì e rằng tâm lý cũng không chịu đựng nổi, rốt cuộc hung thủ phải điên cuồng đến mức nào mới có thể làm được việc này?
Vừa nghĩ đến trên thế giới này còn có loại người như vậy, Thiên Nhất lại muốn tìm hiểu xem hung thủ là ai nhưng vì không còn bất cứ manh mối nào nên đành gác lại.
Hắn cầm nửa ly cà phê, vốn đã lạnh ngắt sau khi để qua đêm trên chiếc tủ nhỏ đầu giường, rồi tạt vào mặt mình. Nhờ ly cà phê lạnh này, hắn chui ra khỏi chăn và bước xuống giường với trạng thái cực kỳ tỉnh táo.
Không ngờ khi ngủ Thiên Nhất vẫn mặc áo sơ mi bên trong áo vest và quần tây. Sau khi thức dậy, hắn dùng một cái khăn bẩn thỉu như giẻ lau nhà chùi hết vết cà phê trên mặt rồi xem như đã làm vệ sinh xong.
Bước ra khỏi không gian sinh sống chật chội của mình, Thiên Nhất đóng cửa lại rồi bước qua mặt đất ngổn ngang sách và lật tấm biển CLOSE lại để mặt OPEN quay ra ngoài theo thói quen. Tiếp theo hắn mở lò sưởi rồi ngồi xuống bàn làm việc, một ngày kinh doanh lại bắt đầu.
Trưa ngày mười hai tháng mười hai.
Bình cà phê đầu tiên của Thiên Nhất còn chưa nóng thì đã có khách bước vào.
"Lại là ngươi, đồ mắc dịch!" Người nọ vừa bước vào, câu nói này liền bật ra khỏi miệng Thiên Nhất.
Người nọ cũng không để ý đến lời lẽ ác độc của Thiên Nhất: "Ngươi có biết chuyện ta gặp nạn lần trước không?"
"So với tai nạn do trí thông minh của ngươi gây ra thì chắc chẳng thấm vào đâu."
Người đó vẫn phớt lờ lời lẽ châm chọc của Thiên Nhất, chẳng biết là do không hiểu hay là lười để ý: "Nói cho ngươi biết. Tuy ta gặp nạn nhưng trong cái rủi lại có cái may, ta đã tìm được một món đồ tốt trong rừng rậm Nam Mỹ."
Nhưng Thiên Nhất không hề để ý đến những lời lẽ tự kỷ của hắn mà lấy ra một trang giấy từ trong ngăn kéo. Hắn nhanh chóng viết vài chữ rồi gấp tờ giấy hai lần thành hình lăng trụ, sau đó đặt lên bàn.
Trên mặt hướng ra ngoài là dòng chữ: "Gunsmith và chó không được vào."
(Gunsmith là người chế tạo súng, đây là là biệt danh chứ không phải tên của nhân vật này)
Gunsmith nhìn lướt qua mảnh giấy : "Hi hi, ta chỉ tiện đường ghé vào thăm bạn cũ thôi mà. Ngươi đừng làm vậy chứ."
Thiên Nhất vừa nhìn Gunsmith vừa nói với giọng cực kỳ nghiêm túc : "Tiện đường? Ngươi làm sao tìm được ta?"
Gunsmith trả lời một cách hiền lành: "Ừ thì... ta đi dạo, đùng một cái đã đến trước cửa tiệm sách của ngươi."
"Ngươi gặp nạn ở đâu?"
"À, ở Nam Mỹ."
"Hai chữ đó có nghĩa là một vùng rộng đến tám triệu kilomet vuông, ngươi có thể nói cụ thể hơn không."
"Ờ, ta cũng không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!