Chương 5: Nghịch Thập Tự

Gần một giờ sáng.

Thiên Nhất không quan tâm đến vẻ kinh ngạc của Ikeda mà lại thốt ra một câu còn đáng sợ hơn: "Viên cảnh sát này cũng thuộc cấp "Giấy" như ta nhưng so với những người bình thường như ngươi thì không cùng một cấp bậc nên trong tiệm sách của ta không có quyển sách mang tên hắn. Cũng chẳng sao, hắn chỉ tiết lộ một ít suy đoán cho đồng nghiệp và cấp trên mà thôi, ta có thể gom góp được chút đầu mối từ tiếng lòng của những người khác."

"Rốt cuộc ngươi..." Ikeda lắp bắp.

"Rốt cuộc ngươi là ai phải không?" Thiên Nhất bổ sung đầy đủ câu hỏi lấp lửng của Ikeda: "Ta là Thiên Nhất, Thiên trong thiên hạ, Nhất trong đệ nhất. Đây không phải là biệt danh, ta có thể lấy chứng minh nhân dân cho ngươi xem."

Hắn lại hớp một ngụm cà phê: "Tất nhiên, điều này không quan trọng. Đối với ngươi, chuyện quan trọng nhất bây giờ là ngươi phải nhớ kỹ tên của viên cảnh sát kia, hắn tên Kình Điểu. Với năng lực của hắn thì nhiều nhất sau bốn mươi tiếng đồng hồ, hắn sẽ ép ngươi vào đường cùng."

Ikeda luống cuống trả lời: "Đừng đùa chứ! Cái chết của Matsuo không hề liên quan đến ta, cho dù hắn tự sát hay bị giết đều không liên quan đến ta!"

Thiên Nhất cầm quyển sách nội tâm của Miura lên rồi nói: "Bây giờ ta với ngươi làm vụ giao dịch thứ hai. Nếu ngươi đồng ý không xem tiếng lòng của Miura, ta sẽ nói cho người biết hung thủ giết chết Matsuo là ai, cùng với sơ hở có thể dẫn đến họa sát thân mà ngươi đã để lại vào đêm qua."

Ikeda lại phải lựa chọn thêm lần nữa. Nhưng lần này hắn đã quyết định rất nhanh chóng: "Được, ta không xem quyển sách của Miura nữa. Ngươi mau kể cho ta nghe chuyện xảy ra đêm qua!"

"Ha ha ha ha..." Thiên Nhất cười lên như điên: "Chỉ vì sợ hãi mà ngươi lại dễ dàng từ bỏ cơ hội trả thù Miura à? Không ngờ ngươi lại đồng ý nhanh đến thế."

Ikeda cảm thấy tiếng cười của Thiên Nhất rất chói tai. Hắn cũng nhận ra mình thật chẳng khác một con rối bị tên quái nhân này đùa giỡn hết lần này đến lần khác mà không thể nào kháng cự lại.

Một phút sau, Thiên Nhất mới ngừng cười: "Được rồi, ta là người giữ lời, ít nhất là trong cuộc trao đổi này." Hắn lau miệng rồi nói: "Những chuyện ngươi nghĩ ra vào đêm qua chỉ là vẽ rắn thêm chân mà thôi. Còn những chuyện ngươi quên thì lại rất nguy hiểm."

Thiên Nhất cầm bình cà phê lên rồi đổ một ít vào ly, sau đó mới nói tiếp: "Bắt đầu từ lúc ngươi mở cửa phòng giáo viên đi."

"Lúc đó, dấu vân tay trên cửa không thể trở thành chứng cứ được. Vì trên cửa phòng làm việc cho dù có dấu vân tay của mấy chục người cũng không phải là lạ. Ta tin rằng ngươi cũng nghĩ thế, cho nên sau đó ngươi không lau dấu vân tay trên cửa mà chỉ lau dấu vân tay trên khung cửa sổ ở hành lang tầng trệt. Nhưng ngươi lại quên rằng ngươi đã để lại một loạt dấu vân tay tại một nơi mà người khác chắc chắn sẽ không dùng tay chạm vào, hoặc có thể nói là... một dấu tay hoàn chỉnh."

Tim Ikeda bỗng đập mạnh: "Hỏng rồi!"

Thiên Nhất nói: "Trong lúc ngươi bị xác chết lạnh lẽo đó dọa sợ đến nỗi lết trên đất đã để lại không ít dấu tay. Phải biết rằng những hàng dấu tay kia xuất hiện ngay ngắn tại nơi mà người khác chỉ dùng chân bước qua, chẳng lẽ ngươi chuẩn bị giải thích rằng "ban ngày ta từng trồng cây chuối vào phòng làm việc" sao? À há, cho dù ngươi thật sự từng làm vậy thì chắc chắn cũng phải có người làm chứng mới được."

Ikeda không còn tâm trạng để đùa giỡn với đối phương nên lập tức trả lời: "Nhưng trong khi điều tra những vụ tự sát bình thường... Không, cho dù là mưu sát. Liệu có người nào lại thu thập dấu vân tay trên mặt đất bên ngoài cửa không?"

Thiên Nhất đập bàn: "Nói hay lắm! Ngươi đoán không sai chút nào. Ví dụ như ở phủ Anh, hễ xảy ra án mạng thì viên cảnh sát đến hiện trường đầu tiên sẽ có nhiệm vụ bảo vệ hiện trường và làm công tác điều tra sơ bộ. Sau đó sẽ có một đám cầm thiết bị hiện đại chịu trách nhiệm thu thập chứng cứ đến sau, hay còn gọi là khám nghiệm hiện trường. Lúc này, cảnh sát đầu tiên đến hiện trường sẽ căn cứ theo phán đoán bước đầu của mình để quyết định tính chất của vụ án và phương án điều tra.

Nếu vụ án được cho là tự sát thông thường thì không cần thu thập chứng cứ quá kỹ càng, chỉ cần lấy vài dấu vân tay mang tính tượng trưng trên hung khí gây chết người rồi chụp vài tấm hình hiện trường, vật chứng và người chết, sau đó chuyển xác chết đi rồi rút quân. Toàn bộ quá trình nếu nhanh thì chỉ cần hai ba tiếng là có thể hoàn thành. Công tác xét hỏi những người có liên quan hoàn toàn có thể làm xong trong lúc thu thập chứng cứ, sau đó công tác khám nghiệm tử thi chỉ cần tìm ra nguyên nhân cái chết là xong, cảnh sát sẽ không kiểm tra quá nhiều. Khi báo cáo về lời khai, vật chứng, khám tử thi đều làm xong thì cảnh sát chịu trách nhiệm vụ án sẽ viết một bản báo cáo ngắn gọn ghi lại những thông tin cần thiết rồi lưu vào hồ sơ trong máy tính, còn các chứng cứ loạn xà ngầu thì được bỏ vào túi hồ sơ. Đến đây vụ án kết thúc, xong chuyện.

Tỷ lệ tự sát ở phủ Anh luôn ở mức báo động. Tuy cảnh sát xử lý những vụ án tự sát chưa thể gọi là đặt bút thành văn nhưng ít nhất cũng quen tay hay việc.

Chẳng hạn như vô số thằng tốt nghiệp cấp ba xong thì tiến hóa thành trạch nam, suốt ngày chỉ ngồi trong phòng mà không hề nhìn thấy ánh nắng mặt trời. Cuối cùng, những kẻ này đem lòng yêu đương những nhân vật trong game, thậm chí còn đăng ký kết hôn rồi sau đó tinh tẫn nhân vong vì tự sướng quá nhiều.

Vụ án này chắc chắn không thể tra kỹ đến mức thu thập dấu vân tay trên mặt đất xung quanh hiện trường.

Thiên Nhất nói rất nhiều lời an ủi, thế mà cuối cùng lại thốt ra hai chữ chết người: "Nhưng!"

Thiên Nhất cầm quyển sách nội tâm của Miura lên, hắn lật đến một trang rồi chỉ tay vào một hàng chữ cho Ikeda thấy: "Đọc đi."

Trong khoảnh khắc ánh mắt Ikeda tiếp xúc với dòng chữ trong sách, toàn thân hắn bỗng run rẩy: "Nhang muỗi ướt đúng là một tên ngốc, lau hết dấu chân không phải được rồi sao? Lau sạch dấu vân tay trên khung cửa sổ chỉ khiến người khác thêm nghi ngờ."

Thiên Nhất lập tức đóng sách lại rồi bỏ vào ngăn kéo dưới bàn: "Ngay cả Miura còn suy nghĩ thấu đáo hơn ngươi. Lúc đó người ta vừa tận tay giết người, quả thật không hề giống loại vừa thấy xác chết đã mất hồn mất vía như ngươi."

Hắn tiếp tục chế giễu: "Ngươi động não suy nghĩ cho kỹ, nếu Matsuo muốn tự sát thì hắn liệu có cố ý lau hết dấu vân tay của mình không? Liệu một người vừa lau sạch dấu vân tay có thể để lại dấu chân không?

Bảo vệ làm nhân chứng, cái khóa làm vật chứng. Với hai chứng cứ này, người thường cũng có thể đoán ra Matsuo lẻn vào trường sau tám giờ bằng một lối nào đó trước cổng chính. Cảnh sát có vô trách nhiệm hơn nữa cũng phải điều tra đường đi của Matsuo đến hiện trường vụ án. Những điều này ngươi đều tính toán hết rồi, nhưng lại phạm phải một sai lầm đơn giản. Ài, thật ngu ngốc.

Ngươi cứ lau sạch dấu chân của Matsuo thì mọi việc đã có thể trôi qua yên bình."

"Ngươi vừa nói gì?" Ikeda hoàn toàn không nghe thấy những câu nói cuối cùng của Thiên Nhất, bởi vì suy nghĩ của hắn đã ngưng lại tại câu: "Lúc đó người ta vừa tận tay giết người".

Thiên Nhất vỗ bàn cười lớn: "Ha ha ha, đây là sai lầm khác của ngươi. Nếu ngươi kiên trì vụ giao dịch thứ nhất thì khi ngươi xem quyển sách của Miura vẫn có thể biết được hung thủ là ai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!