Rất nhiều năm trước đây, Wishbone chỉ là một cửa hàng bán sữa lắc kiểu miền Nam, nhưng không ai có thể ngờ rằng đến thế kỷ hai mươi hai, nó lại trở thành biểu tượng của những nhà hàng xa hoa tại Bắc Mỹ.
Ở Chicago, Wishbone có hai chi nhánh nằm ở phố Loop và đại lộ Michigan. Nơi này rất được các trùm tài chính và quý tộc ưa thích.
Hôm nay, hai vị sếp phó của gia đình Lucchesi và gia đình Janno Vessey cùng nhau dùng bữa ở một lô ghế hạng sang ở nhà hàng Wishbone phố Loop. Đương nhiên, bọn họ không đi ăn một mình, bởi nếu một đại ca mafia đi "đàm phán" mà không đem vài tay súng lão luyện hoặc vài gã cận vệ tin cậy thì anh em trong nghề chả cười cho thối mũi.
Bữa tối này là do Devitt đề xuất. Ngoài ra, hắn còn yêu cầu Joseph phái một người có thân phận đưa hắn và Sonny đi theo để nói chuyện với gia đình Janno Vessey. Về phần Joseph, sau khi đích thân nghe Devitt thuyết trình kế hoạch thì lập tức đồng ý, đồng thời phái nhân vật thứ hai của gia đình Lucchesi, em họ của lão – Tommy Galiano làm đại diện đàm phán.
Có vẻ Joseph rất tin tưởng vào kế hoạch của Devitt, thậm chí lão còn ra ám hiệu cho Tommy không cần phải nói nhiều mà cứ để cho Devitt đàm phán với đối phương. Còn Sonny, Joseph chỉ nói với hắn một câu: "Thằng cháu yêu quý, ta có một yêu cầu rất đơn giản cho bữa tối hôm nay, đó là ngươi hãy ngậm miệng lại thật chặt!"
Gia đình Janno Vessey lại thể hiện sự nghiêm túc. Thân là sếp phó, Frankie Janno Vessey không thể trốn tránh trách nhiệm. Thật ra bọn họ vẫn cảm thấy rất kinh ngạc, bởi theo lẽ thường thì gia đình Lucchesi hẳn phải án binh bất động nhằm suy nghĩ biện pháp xoa dịu tình hình sau khi sự việc xảy ra. Dù sao đi nữa thì quan hệ giữa Sonny và Tony cũng khá gay gắt.
Chẳng ai ngờ nổi đối phương lại đột ngột gọi điện thoại đến tổng công ty (trên danh nghĩa, gia đình Janno Vessey có rất nhiều sản nghiệp hợp pháp), nói muốn mời ông chủ của các ngươi ăn tối. Lẽ nào lão cáo già Joseph đã quyết định "công tư phân minh" và đem giao Sonny ra để dẹp yên sóng gió?
Mặc dù chuyện đó rất có thể sẽ xảy ra nhưng chẳng may lại là Hồng Môn Yến lành ít dữ nhiều cũng không biết chừng.
Frankie sẵn tính đa nghi, đã vậy còn là một người sinh ra trong cái thời đại này, mặc kệ tiếp nhận nền giáo dục như thế nào, được bơm đầy đầu niềm tin thắng lợi gì đi chăng nữa thì khi bắt đầu thực sự hiểu được lịch sử và thời cuộc tất sẽ hiểu những thứ như truyền thống, tín ngưỡng không thể nào mãi đứng vững, bạo lực thuần túy có thể đập tan tất cả. Ngay đến cả tôn giáo cũng bị đế quốc hủy diệt, thế thì mafia còn phải ngại cái quỷ gì đây?
Thế nên ngoại trừ đám đàn em đi theo, Frankie còn cho rất nhiều tay súng mai phục xung quanh nhà hàng và sẵn sàng khai chiến bất cứ lúc nào.
Kết quả thắng lợi sẽ được lịch sử ghi nhớ, còn về phần thủ đoạn thì mặc cho đám bại trận tổng kết đi. Cái chết của Tony và Joe chỉ là một giọt cuối để nước tràn ly, đêm nay rất có thể sẽ mở màn cho một cuộc chiến tranh, hai gia đình mafia hùng mạnh nhất Chicago cuối cùng cũng phải phân thắng bại.....
Hơn 19h30, ngày 17 tháng 2
Vài chiếc limousine thân dài đang chạy về phía nhà hàng Wishbone, ngồi ở trong xe là các thủ lĩnh gia đình Lucchesi và đám đàn em.
Trong một chiếc xe khác còn có hai gã thành viên không chính thức của gia đình Lucchesi, tức là thứ mà đám mafia gọi là 'đối tác'.
Tuy Devitt và Mike đều đã ăn mặc chỉnh chu, chẳng qua sắc mặt của Mike rất tệ. Có lẽ hắn không hề muốn tới nhưng Devitt lôi ra một lý do rất hợp lí, đó là: ngươi có khả năng hack được thông tin của một đám thành viên cao cấp phía Janno Vessey, tại sao lại không đến?
Mặt Mike vốn đã tái nhợt, nay mồ hôi lại càng nhễ nhại: "Ngươi biết không, trước mắt ta không ngừng hiện ra cảnh tài xế bất ngờ quay đầu, rồi dùng súng hãm thanh bắn chết chúng ta, hoặc là chiếc limousine bỗng nổ tung."
"Ngươi xem phim nhiều quá rồi đấy." Devitt lập tức trả lời.
"Rốt cuộc ngươi định làm gì trong đêm nay, ta không hiểu gì cả."
"Ngươi không phải rất thông minh sao? Suy nghĩ đi nào."
Khóe miệng của Mike khẽ nhếch: "Ta chỉ nghĩ ra được ba tình huống. Một, ngươi đổ hết mọi chuyện lên đầu Sonny và đẩy hắn ra cho gia đình Janno Vessey xử lý, đây có thể coi là thượng sách. Thứ hai, ngươi thừa nhận tất cả mọi chuyện đều là do mình làm, nói vài câu xin lỗi, trả tiền và thỉnh cầu đối phương nể mặt gia đình Lucchesi mà tha cho ngươi một mạng, đây này là trung sách, bởi ngươi có thể giữ mạng hay không còn phải nhìn phản ứng của đối phương.
Thứ ba, đương nhiên là hạ sách và cũng là dựa vào những gì ta hiểu về ngươi, có lẽ ngươi sẽ làm những điều gì đó điên điên một chút, ví dụ như cười đểu với Frankie Janno Vessey rồi nói 'Người chết ta không đền mạng, tiền cướp rồi cũng không trả lại, lũ ếch nhái các ngươi thích ý kiến gì thì hôm nay gọi các ngươi tới là để nói cho rõ, về sau thấy mặt ta phải tự giác tránh đường'."
Devitt cười: "Ngươi cũng đọc nhiều truyện YY Trung Quốc quá rồi..."
"Hừ, sinh viên tài năng như ta sử dụng thuần thục hai loại ngôn ngữ là bình thường. Mà ngươi đừng đánh trống lảng nữa, ngươi có thể nói cho ta biết ngươi sắp làm gì hay không? Tuy ta cho rằng cả ba phương án này đều rất có khả năng sẽ kết thúc bằng đấu súng, nhưng ít ra ta hy vọng mình có thời gian để chuẩn bị tâm lý."
"Chuẩn bị tâm lý rồi thì sao?"
"Thì sao ư? Tất nhiên dùng tốc độ nhanh nhất chui xuống gầm bàn chứ sao? Ngươi thấy thế nào?"
"Biện pháp không tệ, nhưng ta cảm thấy sau khi tình thế căng thẳng thì những thứ như lựu đạn rất có thể sẽ được sử dụng. Đến lúc đó, ngươi chui xuống nơi nào cũng đều vô dụng mà thôi."
Mike cười gượng: "Cũng đúng, hay thế này đi! Trước khi có biến, ngươi ám hiệu để ta kiếm cớ chuồn đi WC."
Devitt trả lời rất dứt khoát: "Không được."
Hai người đang nói chuyện thì xe đã dừng lại, một gã nhân viên trong nhà hàng nhanh chóng bước tới mở cửa xe: "Hoan nghênh các vị tới quán Wishbone, chúc các vị có một buổi tối vui vẻ."
...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!