Malone chạy thục mạng trong con hẻm của thành phố Venice. Lúc này, hắn chỉ muốn nhanh chóng tách khỏi Blood Owl càng xa càng tốt để bảo đảm an toàn cho bản thân mình.
Khi dẫn các sát thủ của Silver Shadow đến nơi này, hắn vốn tưởng rằng Blood Owl đã chết nên mới dám ra tay. Nào ngờ tên ma vương giết người không gớm tay kia vẫn sống sót sau đòn tấn công đáng sợ ấy. Mặc dù bất ngờ này cũng không hề nguy hiểm vì hắn vẫn có thể đổ hết tội giết Paperman, Faeroe và các quan chức lên đầu Blood Owl shưng điều Malone đang lo lắng là sau khi hắn bỏ chạy, hai người kia vẫn chưa tắt thở.
Nếu trong số bọn chúng có người còn sống và nói ra một vài chứng cứ bất lợi cho mình thì toàn bộ kế hoạch sẽ như nước chảy về biển, còn cái tên Jim Malone cũng bị đế quốc gạch bỏ với nỗi nhục nhã khôn cùng.
Tuy sát thủ của Silver Shadow rất mạnh nhưng trong lòng Malone hiểu rằng bọn chúng không thể thắng nổi Blood Owl, cùng lắm chỉ kéo dài thêm một chút thời gian cho mình chạy trốn mà thôi.
Còn có cách nào để giết người diệt khẩu không? Một suy nghĩ lóe lên trong đầu hắn nhanh như chớp, thế là hắn vừa bỏ chạy vừa rút bộ đàm ra.
Malone muốn gọi không quân thực hiện một cuộc không kích vào khu vực đó. Mặc kệ là nhà cửa, cầu, cảng hay cư dân đều sẽ nổ thành tro, cho dù Blood Owl không bị nổ chết thì ít nhất cũng có thể khiến Paperman và Faeroe mãi mãi câm miệng trước khi Luca đến.
Sau việc này, nếu bị truy cứu trách nhiệm thì hắn có thể làm ra vẻ áy náy rồi nói vì Blood Owl giết chết trung tá Faeroe và bạn thân của mình nên mình mới mất đi lý trí, từ đó mới có ý định trừ đi mối nguy hiểm cho đế quốc.
Malone tin rằng cấp trên vẫn có thể chịu được mức độ hi sinh như thế này. Dù sao đi nữa, tội của hắn vẫn chưa đến mức tử hình.
Nhưng Malone còn chưa kịp bật bộ đàm thì một bóng đen cao lớn đã chặn trước mặt hắn và cướp lấy nó với tốc độ nhanh như chớp.
Chỉ thấy kẻ đó bóp nát bộ đàm bằng tay không cho đến khi thứ này biến thành một đống sắt vụn.
Malone đứng im không dám nhúc nhích, cũng không phải hắn không muốn mà là vì hắn không thể nhúc nhích. Giờ thì tận sâu trong đáy lòng, Malone thầm hận mình sao không thể mọc ra bốn cái chân để chạy, thay vì đôi chân ngoài đã mất đi tác dụng vốn có và chỉ biết run rẩy không ngừng.
Chắn hẳn lúc con cóc bị con rắn hổ mang nhìn chằm chằm, nó cũng lâm vào trạng thái như thế.
Toàn thân Blood Owl đẫm máu. Hắn vừa cười gằn vừa bước đến trước mặt Malone, sau đó nhìn con mồi yếu đuối rồi mở miệng nói: "Bây giờ ta muốn hỏi ngươi vài câu hỏi. Có năm chuyện ngươi không thể làm, đó là: từ chối trả lời, nói dối, hỏi một đằng trả lời một nẻo, mặc cả và quỳ gối xin tha. Nếu xuất hiện những hành động kể trên, ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Nghe rõ chưa?"
Malone gật đầu rồi trả lời bằng giọng run rẩy: "Hiểu… hiểu rồi…"
Blood Owl cười lạnh một tiếng rồi hỏi: "Vừa rồi, đám sát thủ đi theo ngươi là ai?"
"Bọn chúng là sát thủ của Silver Shadow, là những lính đánh thuê đắt tiền nhất trên thế giới. Nhưng chỉ cần có tiền thì nhiệm vụ gì bọn chúng cũng dám làm."
"Chính chúng bắt chước ta và đi giết người?"
"Đúng vậy."
"Ngươi nói đã chuẩn bị kế hoạch này một tháng. Vậy sao ngươi biết rằng sau đêm đó ta vẫn tiếp tục ở lại Venice?"
"Ngươi ở lại trong thành phố hay không cũng chẳng sao. Một tháng trước, Faeroe và Paperman đã tận mắt xác nhận ngươi chính là Blood Owl, tội phạm bị truy nã có mức nguy hiểm cấp bốn, vậy đã đủ rồi. Vì trước đây người từng xuất hiện tại nơi này một lần nên chỉ cần ta không hành động quá muộn thì tất nhiên mọi người sẽ liên tưởng đến ngươi. Thế là ta tìm người bắt chước thủ đoạn của ngươi để tiêu diệt những người ta muốn trử khử, cuối cùng lại diệt khẩu những người có thể điều tra ra sơ hở.
Như vậy mục đích của ta đã đạt được."
Blood Owl nhìn Malone bằng ánh mắt khinh bỉ: "Câu hỏi cuối cùng là ngươi có còn tin tình báo có giá trị nào để đổi lấy tính mạng của mình không?"
Tâm kế của Malone khá kín kẽ nên tất nhiên biết muốn sống sót trước mặt Blood Owl thì đây là cơ hội cuối cùng.
Mà cũng có thể nói, hắn đã chờ đợi câu hỏi này từ lâu...
"Có! Thực ra toàn bộ kế hoạch này không phải do ta vạch ra, mà là một người khác!"
Trong đầu Blood Owl bỗng lóe lên cái tên Thiên Nhất, nhưng vẻ mặt hắn vẫn không thay đổi. Thay vào đó, hắn hỏi tiếp với giọng nghi ngờ: "Đó là ai?"
"Hắn là Cố Vấn! Toàn bộ chi tiết về kế hoạch, bao gồm cả việc giới thiệu Silver Shadow và thời gian ám sát, thủ đoạn lẫn việc ta nên phản ứng với bên ngoài như thế nào đều do hắn dạy ta! Sau sự việc một tháng trước, tuy cảm thấy đây là thời cơ và nảy ra ý định thâu tóm thành phố này nhưng ta không thể nghĩ ra kế hoạch tường tận như vậy. Người thực sự vạch ra toàn bộ kế hoạch là Cố Vấn! Cho nên ngươi muốn hãm hại ngươi không phải là ta mà là hắn!"
"Ồ?"
Blood Owl cảm thấy hứng thú với cái tên này: "Ngươi biết tên của Cố Vấn không? Hoặc là vẻ bề ngoài của hắn?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!