"Nạn nhân là một người đàn ông khoảng năm mươi đến năm lăm tuổi, chết ngay tại chỗ vì thân thể bị một sức mạnh khổng lồ xé làm hai mảnh từ giữa cột sống ngực..." Tuy thời tiết rất lạnh nhưng lúc này Deacon đang vừa lau mồ hôi trên trán vừa nghe cấp dưới báo cáo.
Hiện trường vụ án xảy ra tại một phòng ngủ vô cùng rộng rãi đến mức diện tích đủ cho cả một gia đình bình thường sinh sống. Vì toàn bộ xác chết đều nát vụn nên tạm thời chưa thể xác định được số lượng người chết cụ thể, nhưng ít nhất cũng trên năm người.
Cảnh tượng trong phòng như một lò mổ, cho dù phần lớn các đoạn tay chân đứt gãy đã được dọn dẹp nhưng máu tươi, chất lỏng và một số vật chất trơn bóng còn sót lại vẫn không ngừng tỏa ra mùi vị khiến người khác cảm thấy buồn nôn.
Lúc này, Paperman từ cửa bước vào liền nhíu mày rồi kéo cổ áo khoác lên cao một chút: "Được rồi, được rồi. Mùi vị này thật quen thuộc..."
Deacon quay đầu lại hỏi: "Sao ngươi ra viện rồi?"
Paperman nói: "Vừa đến đơn vị của HL làm một ít chuyện rồi nhận được tin tức. Dù sao cũng đến rồi, ngươi kể cho ta nghe xảy ra chuyện gì đi."
Deacon nói: "Sau khi rời khỏi bệnh viện, ta vào một quán ăn. Khi ta ngồi xuống và gọi vài món, cục trưởng gọi điện thoại đến rồi nói rằng đã xảy ra chuyện lớn bằng giọng điệu như bệnh dịch hạch đã sắp lây lan khắp thành phố còn không bằng."
Paperman nói: "À, quý tộc sao? Ta nhớ hình như đây là phủ của nam tước Giuseppe nhỉ?"
Deacon nói tiếp: "Có lẽ chết vào sáng sớm hôm nay. Theo thói quen hàng ngày, người giúp việc đến trưa mới gõ cửa nhưng không có tiếng trả lời, rồi sau đó hắn ngửi thấy mùi kỳ lạ."
"Dựa theo những dấu vết này thì người chết không chỉ là một mình nam tước." Paperman ngồi xổm xuống để kiểm tra những vết máu.
Deacon nói: "À, nam tước chắc chắn đã chết. Phần từ ngực trở lên của hắn tương đối hoàn chỉnh nên có thể xác định nhờ vào gương mặt. Những người khác thì… có lẽ là bốn hoặc năm cô gái."
"Hơ hơ, nghèo thì chỉ lo thân mình, giàu thì thê thiếp cả đàn." Paperman cười lạnh và nói tiếp: "Căn phòng ngủ khổng lồ này được cách âm sáu mặt, người giúp việc đến trưa mới gõ cửa 'theo thói quen hàng ngày'. Xem ra hắn ta cũng đêm đêm vui vẻ, có chết cũng chết trong sung sướng."
"Bây giờ không phải là lúc bình luận vấn đề cách sống của hắn, rất nhiều quý tộc đều có phong cách như vậy. Chúng ta cứ làm tròn trách nhiệm của mình là được." Thỉnh thoảng, Deacon cũng nói vài câu rất tận tụy. Rõ ràng hắn không muốn Paperman phát biểu những lời bình không hợp thời tại nơi công cộng.
Paperman lại không hề để ý nhiều đến vậy: "Điều này là lẽ đương nhiên, nhưng ta cảm thấy nơi này không còn việc gì để làm. Từ hiện trường đã có thể đoán được kẻ giết người là ai."
Deacon cũng không ngốc mà hỏi dò: "Chẳng lẽ là hung thủ của vụ án tại quán rượu Bronze Parrot?"
Paperman nói: "Biệt danh của hắn là Blood Owl."
Deacon vội vàng nói: "Ngươi có manh mối về hành tung của hắn?"
Paperman cười khổ một tiếng: "Không có, cho dù có ta cũng không bắt nổi."
Vừa nói, hắn vừa rời khỏi hiện trường: "Không thể không thừa nhận, những ý kiến mà Jim nói với ta lúc trước đều chính xác. Tội phạm với mức nguy hiểm cấp bốn thì chỉ có thể chờ HL cử viện binh tới mà thôi."
…
Đêm đó, tại phòng làm việc của Jim Malone.
Khi Paperman đến, Malone và Faeroe đã đợi hắn từ lâu.
"Ngại quá, ta đã đến muộn rồi." Paperman nói câu này với Faeroe vì với tình cảm giữa hắn và Manlone thì không cần phải khách sáo như thế.
Faeroe nói: "Không sao, bọn ta đợi chưa lâu."
Paperman ngồi xuống rồi nói: "Ta đã xem xét hiện trường. Nam tước Giuseppe đúng là bị Blood Owl giết."
Malone lại châm điếu xì gà: "Ngươi cảm thấy mục đích của hắn là gì?"
Paperman nói: "Xét theo tư duy của người thường thì việc hắn làm lần này nếu nói rộng ra là thay trời hành đạo, còn nếu xét trên phạm vi nhỏ là vì dân trừ hại."
Faeroe tằng hắng: "Ngài Neith, xin chú ý từ ngữ của mình."
Paperman nhún vai, chuyển chủ đề: "Nhưng theo ta thấy, việc suy đoán mục đích của hắn là một việc vô nghĩa. Tuy tiếp xúc với hắn không bao lâu nhưng ta có thể chắc chắn rằng hắn không phải là người bình thường mà là một thằng điên. Hắn ta làm việc tùy ý, dám giết bất kỳ người nào vào bất cứ lúc nào và tại bất cứ đâu mà không vì lí do gì cả, hoặc có thể nói là hoàn toàn không cần lí do."
Rồi nói với Faeroe: "Đêm đó, ngươi cũng nghe thấy cuộc đối thoại giữa Blood Owl và Bottlelinos đúng không. Hắn không những giết những tên lưu manh trong quán rượu mà còn giết giáo sĩ của Steel Commandment nên mới khiến giám sát trưởng của Thánh Vực và quan cầm cờ cùng một đám kỵ sĩ thiện chiến giương cờ gióng trống tới báo thù. Có thể thấy hắn đã giết không ít người, có thể là ba mươi, năm mươi tên, ai mà biết được?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!