Chương 3: Người chết đầu tiên

Sắc trời chạng vạng, Ikeda đã về đến nhà nhưng vẫn chưa nhìn thấy cha mình đâu. Có lẽ lão ta vẫn đang say sưa ở quán rượu.

Hắn lấy một gói thức ăn nhanh ra khỏi tủ lạnh, rồi nhét vào lò vi sóng, sau đó mới bật TV lên, đây là khoảng thời gian quý giá nhất của Ikeda ngoại trừ thời gian ngủ. Lúc này, hắn ngồi trước TV vừa làm bài tập vừa ăn món ăn rác rưởi chỉ có trong những gia đình nghèo túng nhất. 

Từ khi còn rất nhỏ, dường như TV đã trở thành người cha của hắn. Ngay cả trong quyển sách thuộc về hắn, vẫn có một câu thế này: "TV sẽ không say mèm trở về nhà, TV sẽ không bỏ quên ta trong vườn thú, TV sẽ không đánh đập hay mắng chửi ta, TV mới là người dạy ta đạo lý làm người."

Hắn từng tưởng tượng mình sẽ trở thành những nhân vật trong các câu chuyện hư cấu, một ngày nào đó đột nhiên gặp người ngoài hành tinh, hoặc gặp một thiếu nữ thần bí, hay được cơ quan bí mật của chính phủ chiêu mộ, thậm chí bị một tia sét mang đến một thế giới khác, từ đó cuộc đời mình sẽ thay đổi. Hắn hi vọng mình có thể trở thành chỗ dựa của mọi người như các anh hùng trong phim ảnh, chứ không phải bị coi thường và chèn ép như bây giờ.

Nhưng khi mở mắt ra, Ikeda lại phải đối mặt với hiện thực tàn khốc.

Không ngờ đối với một thiếu niên mới mười bảy tuổi, cuộc sống lại đau khổ như vậy. Nỗi sợ hãi sâu sắc nhất không phải là hiện tại mà chính là tương lai. Nỗi tuyệt vọng lớn lao ấy không phải là vì ngươi không biết rõ tương lai, mà là dù ngươi vẫn còn trẻ nhưng đã nhìn thấy trước cuộc đời bất hạnh của mình.

Không biết cây bút trong tay Ikeda đã ngừng lại từ lúc nào. Hắn nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ là mười giờ hai mươi nhưng cha hắn vẫn chưa về nhà.

Ikeda ra trước cửa nhà, sau đó xỏ giày rồi bước vào màn đêm.

Trên con đường yên tĩnh, người thiếu niên lộ ra bộ mặt nghiêm túc nhất từ trước đến giờ, thậm chí đôi mắt dưới cặp kính có phần dữ dằn, đáng sợ.

Cửa hàng sách của Thiên Nhất đã đóng cửa. Khi đi ngang qua đó, Ikeda vốn định bước vào xác nhận thêm lần nữa. Thế nhưng lúc hắn gõ cửa, bên trong chẳng có bất cứ phản ứng gì.

"Đã quyết định thì không được hối hận!" Ikeda tự nhủ với mình như vậy.

Hắn đi được hơn một giờ, khi đến trường là gần nửa đêm. Sân trường tối om, chỉ có vài ánh đèn le lói từ căn phòng bảo vệ. Giờ này chắc hẳn bảo vệ đã ngủ rồi, bởi nhà trường quy định bảo vệ trực đêm phải đi tuần một lần trong khoảng thời gian từ nửa đêm đến năm giờ sáng nên thông thường đám người này đều ngủ rất sớm, đến khoảng bốn giờ sáng hôm sau mới thức dậy đi tuần rồi sau đó đi ra ngoài mua điểm tâm.

Cổng trường được thiết kế theo kiểu đẩy ngang và không cao lắm. Ikeda lập tức trèo được vào bên trong mà chẳng cần tốn bao nhiêu sức lực. 

Hắn đi thẳng đến trước dãy phòng học, rồi mới dừng lại.

Cố gắng lắm mới đến được đây, thế nhưng giờ hắn lại phát hiện cánh cửa của dãy phòng học đã bị khóa bằng một cái khóa dây. Có lẽ đây không phải là vấn đề lớn đối với những anh hùng trong phim ảnh, có điều Ikeda lại không biết làm thế nào cho phải.

"Ngươi đang nghĩ gì vậy..." Ikeda nở một nụ cười bất đắc dĩ.

Hắn chuẩn bị bỏ đi, ngoài miệng lẩm bẩm: "Hết cách, bây giờ hai tay trống không. Cho dù có tính trước và đem theo kềm thì mình vẫn không thể làm gì khác, phá hoại của công là một tội rất nghiêm trọng."

Ikeda rất hận bản thân mình, nhưng hắn biết dù có nói những lời này cũng chẳng có ý nghĩa gì. Sự thật chính là vậy, mặc cho hắn quyết tâm làm một việc nào đó nhưng chỉ cần gặp một khó khăn nho nhỏ, hắn sẽ từ bỏ nó một cách dễ dàng.

"Ta đúng là phế vật... Người khác gọi ta là nhang muỗi ướt cũng thật đáng đời mà..." Ikeda bắt đầu tự dằn vặt mình. Hắn quay đầu lại nhìn dãy phòng học với ánh mắt không cam lòng. Dường như nếu làm thế, hắn sẽ có thể tìm thấy một tia hi vọng.

"Đó là…" Ikeda bỗng trợn tròn mắt, hi vọng đã xuất hiện. 

Trong cuộc đời bi thảm của hắn mà lại có lúc xuất hiện may mắn bất ngờ!

Càng bước đến gần, Ikeda càng nhìn thấy rõ ràng. Hành lang tầng trệt có một cánh cửa sổ vẫn chưa đóng chặt và để lộ một khe hở rất nhỏ, nếu chỉ nhìn thoáng qua thì không thể nhìn thấy rõ ràng, thế nhưng trong khoảnh khắc quay đầu lại, hắn bỗng phát hiện chuyện này.

Bước đến trước cánh cửa sổ, hắn hít sâu một hơi. Mặc kệ không khí lạnh lẽo của ban đêm ùa vào não, hắn vươn tay mở cánh cửa sổ. 

Vài giây sau, hắn đã leo vào hành lang một cách thuận lợi.

Ikeda cố kiềm nén sự hưng phấn trong lòng vì toàn thân hắn đều đang run rẩy. Câu nói vào mấy tiếng đồng hồ trước dường như đang vang vọng bên tai : "Nửa đêm lẻn vào phòng làm việc của Matsuo, lấy bất cứ món đồ nào của hắn. Ta sẽ cho phép ngươi xem quyển sách của Miura."

Tuy không biết tại sao đối phương lại yêu cầu như vậy, càng không biết tại sao đối phương biết Matsuo và Miura, nhưng vì đã từng thấy quyển sách cổ quái viết đầy tiếng lòng của mình nên hắn không cảm thấy việc này kỳ lạ lắm.

Khi đứng trước cửa phòng làm việc của giáo viên, trong lòng Ikeda vẫn đang do dự. Dẫu sao hắn vẫn là Ikeda, một người bị đánh mà không dám dánh trả. Ngay cả bản thân hắn vẫn không thể tin được mình lại dám làm những việc trái với lẽ thường như lúc này. 

Nhưng những trải nghiệm mới mẻ khiến hắn cảm thấy vô cùng kích động, thậm chí do cơ thể tiết ra hơi nhiều adrenaline nên cánh tay mở cửa run rẩy dữ dội.

Cửa mở ra, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, thứ đầu tiên đập vào mắt Ikeda là một đôi chân.

Một đôi chân lơ lửng trên mặt đất, hai mũi chân hướng vào nhau và đang đung đưa giữa không khí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!