Vừa hơn ba giờ chiều, Paperman đã đi qua con đường quen thuộc để đến trước cửa đơn vị số hai của HL phương Bắc thuộc quận Quan. Hắn vẫn mặc chiếc áo khoác cũ nát, đầu đội mũ lưỡi trai. Tuy trọng thương mới bình phục nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến khả năng phát huy năng lực của hắn, vì vậy hắn vẫn đến đây.
Ấn tượng của Paperman về người có biệt danh là Time Warrior cũng không tệ. Mặc dù có thể dễ dàng nhận ra được khuyết điểm về mặt tính cách nhưng hắn vẫn tạo ra cảm giác thân thiết hơn những tên hách dịch khác.
Nhân viên làm công việc đón tiếp cũng quen mặt Paperman nên hai người chào hỏi nhau vài câu rồi để hắn tự đi vào trong. Dù gì thì cứ cách hai ba ngày hắn lại chạy tới văn phòng của Malone một chuyến, cần mẫn như chạy tới nhà mẹ vợ nên không cần chào đón, dẫn đường... chi cho thêm chuyện.
Giống như trước đây, Paperman không cần gõ cửa đã bước vào phòng. Kết quả là hắn nhìn thấy một cảnh tượng như thế này: Time Warrior đang nằm ngửa gập bụng trên bàn của Malone còn Malone đang giữ chân cho hắn.
Mấy giây đầu tiên, Paperman cảm thấy não mình có lẽ đã bị Blood Owl đánh hỏng hoặc để lại di chứng nặng nề về mặt tinh thần. Nếu không thì mình vẫn đang nằm hôn mê tại bệnh viện còn mọi thứ trước mắt đều là ác mộng.
Nhưng trí tưởng tượng của Paperman còn chưa bay được bao xa thì Time Warrior đã nhìn thấy hắn, sau đó bèn bước xuống bàn làm việc rồi nói: "Ngươi đến rồi à? Tốt lắm, đi theo ta."
Time Warrior đi trước dẫn đường còn Paperman cùng Malone theo sau. Paperman nhìn Malone bằng ánh mắt khó hiểu, cũng không thể nói rõ là chán ghét hay khinh bỉ.
Vẻ mặt của Malone lại như điếc không sợ súng, hắn vẫn ngậm điếu xì gà một cách dửng dưng.
"Sau khi hắn trở về từ bệnh viện thì đến văn phòng của ta để đợi ngươi. Sau khi ngồi được khoảng ba mươi giây, hắn nói cuộc đời của mình đang bị lãng phí bằng vẻ mặt đáng sợ và giọng điệu vô cùng gấp gáp."
Paperman liếc nhìn Malone, hắn nói bằng giọng nửa tin nửa ngờ: "Cho nên hắn mới gập bụng suốt hai tiếng đồng hồ trên bàn làm việc của ngươi?"
"Không, đầu tiên là chạy qua chạy lại, rồi trồng cây chuối, tiếp theo còn có nằm sấp chống đẩy, bật cóc, vừa trồng cây chuối vừa chạy…" Trong mắt Malone vẻ buồn bực: "Sau mỗi động tác, hắn kèm thêm một đợt gập bụng để nghỉ ngơi."
Khóe miệng Paperman không tự chủ được nên rục rịch: "Ngươi có nói với hắn có phòng tập thể hình ở lầu hai không?"
Ngay lúc này, Time Warrior cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người bằng tốc độ nói y như súng máy: "Ở văn phòng đợi ngươi đến rồi lập tức đi đến địa điểm kiểm tra dưới lòng đất là lựa chọn hiệu quả nhất. Còn nếu đến phòng tập thể hình ở lầu hai thì lúc ngươi đến văn phòng của thượng tá Malone mới thông báo cho ta xuống địa điểm kiểm tra. Tổng thời gian đưa tin và thời gian bình quân bị lãng phí khi di chuyển theo đường thẳng dao động trong khoảng từ tám đến mười phút.
Trong thời gian này, ta có thể lựa chọn nghe hai bài hát, ăn một bữa cơm, đi WC, mát xa mắt hai lần, chơi ba ván bài, đọc tài liệu khoảng ba ngàn chữ, vân vân... Đó là còn chưa kể đến trong số những việc trên, có rất nhiều việc có thể làm cùng lúc."
Molone che mặt và lắc đầu: "Sau khi ta nói cho hắn nghe vị trí của phòng tập thể hình thì hắn cũng trả lời như vậy đấy."
Paperman thở dài: "Được rồi, ta đã hiểu tâm trạng của ngươi."
Time Warrior vẫn nói dù đầu không quay lại: "Đời người vô cùng ngắn ngủi. Thưa các quý ngài, nếu có thể sử dụng mỗi phút mỗi giây một cách có hiệu quả thì sẽ làm được nhiều việc hơn người khác trong cùng một khoảng thời gian, đó chính là một lợi ích. Phương Đông có câu châm ngôn: Thời gian là vàng bạc. Xét trên góc độ này thì ta là tỷ phú còn các ngươi là những tên nghèo túng."
Paperman nhún vai: "Hai năm trước ta từng nghe một quý tộc nói một câu, cũng có thể áp dụng trong trường hợp này. Đại ý của hắn là: Người nghèo tự cho rằng mình nghèo rớt mùng tơi, còn người giàu luôn nghĩ mình quấn vàng bạc quanh người."
Time Warrior trả lời: "Chẳng lẽ ngươi không nghĩ rằng người mang quan điểm như vậy sẽ khiến người khác cảm thấy chán ghét hay sao?"
Paperman nói: "Tất nhiên, nhưng ta phải thừa nhận rằng điều này là sự thật."
Time Warrior quay đầu lại và liếc nhìn Paperman: "Ta hiểu rồi, quan điểm của ngươi là dù sao đi nữa thì quan điểm về thời gian chúng ta cũng không thể thống nhất với nhau. Thế là ngươi mới cam lòng chịu cảnh nghèo kiết xác để ta thôi đi, đúng không?"
Paperman cười và nói: "Ha ha ha, ngươi hiểu được thì tốt."
Malone phun ra một vòng khói rồi cũng vừa cười vừa nói: "Ta cũng hết thuốc chữa rồi, đừng thông cảm cho ta."
Time Warrior lộ ra vẻ khó hiểu. Hắn hoàn toàn không thấy buồn cười: "Rõ ràng hai vị đều lớn hơn ta nhưng lại lãng phí thời gian một cách vô ích. Thái độ của hai vị đối với cuộc đời và công việc đúng là đã hết thuốc chữa."
Nói xong, hắn đã đứng trước một cánh cửa rồi chà thẻ lên máy quét, sau đó cánh cửa tự động mở ra.
"Được rồi, thời gian tán gẫu bốn phút hai mươi ba giây trong khi đi đã kết thúc. Tiếp theo, hãy phối hợp cùng ta để có thể hoàn thành công việc trong thời gian sớm nhất. Kế hoạch của ta là lên máy bay trước năm giờ và hoàn thành bản báo cáo ngay trong chuyến bay. Sau khi chuyển bản báo cáo về tổng bộ, ta sẽ đáp thẳng xuống nơi nghỉ phép. Hy vọng các ngươi đừng làm rối loạn thời gian biểu mới nhất mà ta vừa nghĩ ra trong khi gập bụng lúc nãy."
Time Warrior dẫn Paperman vào một căn phòng hình lập phương có ba chiều dài, rộng, cao đều là năm mét.
Còn Malone dừng lại ngay cửa mà không đi vào, hắn nói: "Ta quan sát ở căn phòng kế bên, các ngươi có thể nói chuyện trực tiếp với ta qua màn hình."
Cánh cửa điện tử đã đóng lại ngay sau đó.
Bốn phía căn phòng đều là kim loại sẫm màu, thiết bị chiếu sáng trên đỉnh đầu dường như có thể phát ra ánh sáng với các màu sắc khác nhau nhưng lúc này chỉ là màu trắng ôn hòa bình thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!