Chương 26: Kết quả của chuyến đi săn

Mũi khoan khổng lồ từ trên trời lao xuống. Cú đánh đã phong tỏa toàn bộ đường né tránh xung quanh vì sau khi mũi khoan đâm vào mặt biển sẽ tạo thành một xoáy nước khổng lồ cuốn hết nước biển vào giữa. Nếu không muốn chịu ảnh hưởng thì chỉ chỉ còn cách lặn sâu xuống đáy biển.

Trước khi ra tay, Paperman đã tính toán hết những điều này. Đối phương đang ngập nửa mình trong nước biển lạnh lẽo nên khó có thể mượn lực. Vì vậy, đón đỡ đòn này chỉ là hạ sách, còn nếu muốn né tránh thì chỉ có cách lặn xuống biển, như vậy vẫn lâm vào thế bị động. Paperman biết rõ cấp bậc của đối phương cao hơn mình nên lúc này đã dốc hết sức liều mạng. Chỉ có cách không ngừng tích lũy ưu thế mới có thể tìm được thời cơ để chiến thắng.

Nhưng Blood Owl thì ngược lại. Đối với hắn, hạ sách trong mắt người khác chính là cách hắn thích dùng nhất.

Khi mũi khoan còn cách đầu Blood Owl chưa tới hai mét thì bỗng tăng tốc lao xuống. Tuy mũi khoan khổng lồ do Paperman tạo nên có bán kính đến mười lăm mét nhưng đỉnh đầu lại cực kỳ bén nhọn và nhắm chuẩn vào mắt của Blood Owl không lệch chút nào.

Blood Owl giơ hai tay lên, sau đó nắm chặt hai bàn tay cùng một lúc. Trong khoảnh khắc này, mũi khoan với tốc độ quay lên đến hơn hai ngàn vòng mỗi giây bỗng ngừng lại và không thể nhích thêm chút nào.

Sức mạnh của một phía phải lớn hơn mới có thể ảnh hưởng đến chuyển động của phía còn lại. Theo lý mà nói, đáng lẽ lúc này Blood Owl phải quay tròn theo mũi khoan hoặc toàn thân sẽ bị xay thành thịt nhão từ trên xuống dưới bắt đầu từ hai cánh tay mới đúng. Nhưng sự thật, hắn vẫn trôi nổi trên mặt biển và chỉ dùng đôi tay là đã có thể ngăn cản mũi khoan có thể tích lớn hơn mình gần trăm lần.

"Chỉ dựa vào lực cổ tay đã có thể làm được việc này, sức mạnh quá chênh lệch..." Trong lòng Paperman thầm kết luận và cũng phân tích tình huống một cách vô cùng bình tĩnh trong lúc đó: "Tốc độ nhanh đến mức mình không nhìn thấy được. Về sức mạnh, vũ khí giấy của ta có độ cứng rắn ngang ngửa với vàng ròng, đã vậy chất lượng và trọng lượng được nâng cao bằng cách tăng thêm thể tích nhằm tăng vận tốc và tần số.

Kết quả lại bị hắn ngăn chặn một cách dễ dàng như kẹp lấy một cái chong chóng giấy... Lúc này, ưu thế duy nhất của mình là quyền khống chế bầu trời, nhưng cũng không thể xem như tuyệt đối an toàn... Tình hình gay go thật. Rốt cuộc hắn làm thế nào mới có thể nâng cao thực lực tới mức này vậy?"

Lúc này, mũi khoan bỗng nổ tung rồi biến thành vô số trang giấy bay tán loạn trên không. Sau đó, chúng lại nối liền với nhau thành một mặt phẳng khổng lồ như một chiếc thảm bay và che phủ trên đỉnh đầu của Blood Owl cách mặt biển ngàn mét.

"Muốn ngăn cản tầm nhìn của ta sao?" Blood Owl cười lạnh và nói: "Ngươi đang giở trò gì ở trên đó thế? Hay là lại một tuyệt chiêu?"

Có lúc, bản năng giống như của dã thú đưa ra kết luận còn chính xác hơn cả suy nghĩ và quả đúng là Paperman đang chuẩn bị gì đó thật.

Năng lực của hắn rất mạnh, gần như là không chịu hạn chế. Tiếc rằng thể lực và tinh lực của con người thì lại có hạn. Trong tình huống tập trung tinh thần cao độ, có lẽ bản thân sẽ không nhận thấy sự tiêu hao này một cách rõ ràng. Nhưng một khi cơ thể bị trọng thương hoặc là vì thời gian chiến đấu quá dài nên ý chí hơi buông lỏng. Đến lúc đó, sự mệt mỏi của bản thân sẽ đột nhiên bùng nổ như nước lũ tràn bờ.

Điều này còn nguy hiểm hơn cả chiêu thức của đối phương.

Paperman biết rõ nếu cứ tiếp tục kéo dài, bản thân mình sẽ gặp bất lợi vì khi ấy, kẻ ngã xuống đầu tiên chắc chắn không phải là đối phương. Kết quả cùng lắm là mình chết trận, sau đó ba nhánh hải, lục, không quân sẽ tấn công hủy diệt vùng biển này. Vì vậy, tốt nhất nên tung ra tuyệt chiêu sớm một chút.

Blood Owl đang huýt sáo và kiên nhẫn chờ đợi. Hắn không vội giết Paperman vì đây là trò chơi đi săn nên thưởng thức quá trình của nó rất quan trọng. Còn kết thúc trò chơi vào lúc nào và bằng cách nào là do người đi săn quyết định chứ không phải do con mồi quyết định.

Chiếc thảm giấy chỉ là một mặt phẳng nên không cần quá nhiều giấy để tạo thành. Số giấy còn lại đều tập trung trên trời rồi dần dần kết thành hình dạng của một sinh vật nào đó trông giống như rắn. Không đầy một phút, thảm giấy che phủ trên đỉnh đầu của Bloodman đã tan đi. Trừ đôi cánh giấy của Paperman, những trang giấy còn lại trên trời đều bám vào mình của một sinh vật kỳ lạ kia.

Cái bóng to lớn ẩn trong mây có râu hổ, đuôi như bờm sư tử, mình dài như rắn lại có vảy như cá, trên đầu mọc đôi sừng như hươu và móng vuốt thì như chim ưng. Đó là một con rồng khổng lồ do giấy tạo thành, sống động như thật, linh hoạt có thần. Lúc này, tiếng gió trên biển nghe giống như tiếng rồng ngâm trầm thấp và hùng hồn.

"Sinh vật hư cấu sao… Rất thú vị." Blood Owl nhìn con rồng giấy đang bay lượn giữa trời, gương mặt toát lên vẻ hưng phấn.

Theo lý mà nói, con rồng này không thể là thần tiên mà chỉ là vũ khí do Paperman dùng năng lực để mô phỏng hình dạng của sinh vật, xem ra tác dụng không lớn lắm, còn không bằng tạo thành đao kiếm khổng lồ hoặc là hàng chục ngàn mũi phi tiêu giấy.

Chẳng qua sự thật lại không phải vậy, ví dụ như một món được trình bày đẹp đẽ ngon mắt và cũng món ăn đó nhưng được làm thành hình dạng giống như phân thì khi ăn vào miệng, tuy mùi vị của hai món ăn vẫn giống nhau nhưng người ăn vẫn cảm thấy món đầu tiên ngon hơn. Lại lấy thêm một ví dụ, một con rối mặc quần áo có thể tham gia biểu diễn hài kịch còn một con rối không mặc quần áo chỉ có thể đóng phim kinh dị mà thôi.

Cũng giống như Giáng Long Thập Bát Chưởng phải có tiếng rồng ngâm. Đả Cẩu Bổng phải dùng gậy. Ám Nhiên Tiêu Hồn Chưởng phải là những kẻ đau khổ bị cắm sừng mới luyện thành. Lục Mạch Thần Kiếm thì con mẹ nó phải phọt ra từ động mạch và Hình Thần Nhất Thể mới là cảnh giới cao thất.

Paperman điều khiển con rồng nhào về phía Blood Owl, tuy còn cách rất xa nhưng kình phong đã ảnh hưởng đến mặt biển. Miệng rồng mở to vừa hay đủ nuốt lấy Blood Owl.

Trong nháy mắt, nửa thân mình của rồng giấy đã chìm xuống biển, còn Blood Owl cũng đã biến mất, chắc hẳn đã bị nuốt vào bụng rồng.

Độ sâu trung bình của biển Italy không tới năm trăm mét. Đã vậy, bờ biển của Venice lại nông, càng gần bờ biển thì mực nước càng thấp. Paperman biết cho dù có xuống tới đáy biển, rồng giấy của hắn vẫn có thể chịu đựng được áp lực của nước biển. Vì vậy, Blood Owl tất nhiên cũng sẽ không sao. Trong tình huống tấn công mãnh liệt nhưng vẫn không thể thắng, chỉ còn cách nhấn chìm hắn cho đến khi chết đuối. Chắc hẳn thằng này không thể hít thở dưới nước chứ nhỉ?

Kế hoạch ban đầu của hắn là cho rồng giấy nuốt lấy Blood Owl rồi cuộn tròn lại, sau đó điều chỉnh giấy bên trong con rồng để dùng giấy ướt bao chặt lấy Blood Owl. Tiếp theo lại thêm giấy vào mặt ngoài để tăng độ dày và đảm bảo không còn kẽ hở như từ từ đổ đất sét vào để lấp đầy xác ướp trong quan tài, cho dù xác chết có sống lại cũng phải chết thêm lần nữa.

Nhưng tình huống thật sự ở dưới nước lại là: Blood Owl giang rộng hai tay hai chân chặn lấy hàm trên và hàm dưới của con rồng khiến nó không thể ngậm miệng lại.

"Quả nhiên không những thay đổi hình dạng mà lực cắn dưới nước còn mạnh hơn mũi khoan lúc nãy nhiều." Blood Owl thầm nghĩ.

Càng cách xa Paperman, năng lực của hắn càng trở nên yếu ớt. Vì vậy, dần dần hắn đã không thể gắng gượng nổi. Áp lực của nước mạnh dần lên khiến phổi hắn cũng bắt đầu không chịu nổi. Vì vậy, miệng của con rồng đã sắp ngậm lại. Lúc này, tư thế của Blood Owl giống như Bàn Cổ uống nhầm thuốc xổ nhưng vẫn kiên trì làm công việc của mình.

Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, bước ngoặt đã xuất hiện: Gần đây có người.

Ban đầu, Blood Owl cho rằng đó là Faeroe, kẻ vừa bị ném xuống biển. Nhưng sau khi nghĩ lại, hắn cảm thấy không đúng. Thằng ấy chắc chắn đã khôi phục lại ý thức rồi trở về bờ. Nếu có người ở dưới biển từ nãy tới giờ thì ắt hẳn đã chết đi hơn mười mấy lần. Vậy… ở nơi này, chắc chắn là quân đội hoặc chăng là tàu ngầm của HL.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!