Chương 15: Diệt khẩu

Kình Điểu rời khỏi nhà Ikeda vì bầu không khí nặng nề tại đây khiến hắn không thể ở lại lâu.

"A lô, ta là Kình Điểu. Ừ, đúng là phát hiện một xác chết. Theo phán đoán ban đầu là tự sát, tâm thần của con trai nạn nhân cũng không được bình thường, hắn là một học sinh cấp ba… Không sai, mau gọi xe cấp cứu và phòng điều tra đều đến cả đi... địa chỉ là..."

Sau khi báo địa chỉ với sở cảnh sát, hắn vừa định cúp máy thì một nòng súng đã dí vào sau gáy.

Giọng nói của Thiên Nhất vang lên sau lưng Kình Điểu: "Lại gặp nhau rồi, cảnh sát Kình Điểu."

"Rốt cuộc thì ngươi cũng đã đích thân ra tay rồi sao?" Kình Điểu không hề quay đầu hay nhúc nhích cần cổ, thậm chí ngay cả ngón tay cũng không dám động đậy. Vì hắn biết, người đàn ông sau lưng chính là một kẻ coi mạng người như cỏ rác.

Trong nháy mắt ngắn ngủi, Kình Điểu phán đoán đối phương không nổ súng ngay chắc hẳn là vì muốn nói gì đó với hắn. Có lẽ là khoe khoang, có lẽ là bàn một vụ giao dịch... Tóm lại, chắc chắn phải có nguyên nhân nên hắn mới làm thế. Vì vậy, hắn đang nghĩ cách đàm phán với Thiên Nhất để tìm cơ hội thoát khỏi cục diện chắc chắn phải chết này.

"Quay người lại." Thiên Nhất nói.

Kình Điểu làm theo lời hắn. Nhưng khi đối mặt với Thiên Nhất, vẻ mặt hắn không hề có vẻ gì gọi là sợ hãi: "Ngươi có chuyện muốn nói với ta sao?"

Thiên Nhất ngẩng đầu rồi hết nhìn đông lại sang nhìn tây như đang nghĩ ngợi gì đấy. Và chỉ ba giây sau, bộ dạng của hắn cứ như vừa làm trò cho vui vậy thôi.

Hắn nói: "À, lúc nãy ta cho rằng có nhưng bây giờ nghĩ lại thì dường như không."

Một giây sau, tiếng súng vang lên.

Trên gương mặt vẫn còn nguyên vẻ ngạc nhiên của Kình Điểu xuất hiện một lỗ đạn đen ngòm. Viên đạn xuyên qua mi tâm hắn khiến cả não sau của hắn nổ tung một cách rất khoa trương, óc và máu phun ra xa đến vài mét.

Vài giây sau, thi thể mới ngã ngửa xuống mặt đất.

Thiên Nhất lấy một chiếc khăn giấy dày để lau miệng súng, sau khi lau xong, hắn bèn vứt khăn giấy xuống đất rồi nhún vai nói: "Được rồi... Lúc nằm trong quan tài, nhìn thoáng qua chắc hẳn sẽ thấy dáng vẻ của ngươi nghiêm chỉnh hơn. Bọn họ chỉ cần làm cho ngươi thêm một cái gối hơi cao là được." Dường như hắn đang nói đùa với thi thể của Kình Điểu.

Thiên Nhất cất súng rồi ngồi xổm xuống lấy tờ giấy chứng nhận trong túi áo của Kình Điểu. Lúc đứng dậy, hắn vừa hát một khúc dân ca vừa bỏ đi.

Nửa tiếng sau, tại nhà xác của sở cảnh sát...

Cấp trên của Kuwahara Junichi – Thiếu tá Shimaki đang gọi điện thoại cho hắn.

"Xin hỏi có chỉ thị gì thưa sếp." Sau khi nhìn thấy số điện thoại, Kuwahara cũng không nói những lời vô dụng mà đi thẳng vào việc chính.

Shimaki nói: "Kuwahara à, tiểu đội C xảy ra chuyện."

Kuwahara trả lời: "Bọn họ bị đối phương phát hiện rồi sao? Hay là xuất hiện thương vong trong khi chiến đấu?"

Giọng điệu của Shimaki rất kỳ quặc: "Kuwahara, trong bản báo cáo trước đây ngươi viết rằng: Theo đánh giá sơ bộ, đối phương là tội phạm giết người có năng lực cấp 'Giấy'; Phán đoán này có phải quá thấp hay không?"

Kuwahara hiểu được chút manh mối từ câu nói này, thế là hắn trở nên căng thẳng: "Không thể nào. Nếu nhân vật từ cấp 'Cường' trở lên tiến vào phủ Anh, chắc chắn hắn sẽ bị giám sát ngay từ đầu. Trong khu vực của chúng ta quản lý sẽ không có loại người này đâu, hẳn sếp cũng hiểu tên đó cao nhất chỉ là cấp "Bính"."

Shimaki nói: "Ngươi nói rất đúng. Nhưng ngươi có thể giải thích vì sao bốn người thuộc tiểu đội C bỗng dưng mất liên lạc với đơn vị vào khoảng một tiếng trước được không? Ta vốn cho rằng thiết bị bị trục trặc hoặc bị nhiễu sóng nhưng sau khi kiểm tra, mọi thứ vẫn bình thường."

Sắc mặt của Kuwahara bỗng thay đổi: "Chẳng lẽ... tiểu đội C đã đào ngũ tập thể?"

Shimaki nói với vẻ lạnh lùng: "Kuwahara, có phải ngươi tiếp xúc với người chết quá lâu nên não cũng trở nên cứng nhắc không? Đừng dùng câu hỏi để trả lời lại câu hỏi của ta, cũng đừng gửi cho ta những tin tình báo chưa được xác nhận."

Yết hầu của Kuwahara bỗng nhúc nhích, vẻ mặt tái mét: "Hiểu rồi thưa sếp. Ta sẽ đi xác minh ngay lập tức..."

Shimaki nói: "Hừ, người cải tạo rốt cuộc cũng chỉ là người cải tạo. Tuy được xếp vào cấp "Bính" nhưng ai cũng hiểu bọn chúng và cường giả cấp "Bính" hoàn toàn thuộc hai phạm trù khác nhau, bởi vậy có chết bao nhiêu cũng không quan trọng. Nhưng hi vọng ngươi, Kuwahara, có thể còn sống trở về... như vậy đã đủ khiến ta hài lòng."

"Vâng, thưa sếp!" Kuwahara trả lời mạch lạc, rất có lực.

Lúc này, đối phương đã cúp máy.

Kuwahara cất điện thoại. Giờ này đây, dường như hắn đã trở thành một người khác... còn đâu bộ dạng lúc nào cũng cười ha ha như thường ngày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!