Ngày mười ba tháng mười hai, một tiếng trước khi tinh thần của Ikeda trở nên thất thường.
Trong khoảnh khắc khi "Ngày bốn tháng chín" được nói ra từ miệng Thiên Nhất, Ikeda sợ hãi đến biến sắc. Hắn cảm thấy mình lại bị đưa vào tròng nhưng lại không thể nhìn thấy hết toàn bộ diện mạo của cạm bẫy.
Thiên Nhất vừa cười lạnh vừa nói: "Mỗi lần nhìn thấy mặt mũi của ngươi, ta đều cảm thấy vô cùng chán ghét. Có thể nói ngươi cực kỳ đáng thương và cũng là người khiến ta cảm thấy khó chịu nhất trong số tất cả những người từng giao dịch với ta."
"Tất cả những người từng giao dịch với ngươi?!" Ikeda hô lên với vẻ kinh ngạc: "Ngươi còn giao dịch với người khác sao?"
Đến lúc này, dường như hắn đã hiểu ra một vài chuyện nhưng đáng tiếc đã quá muộn.
Thiên Nhất nói: "Đúng, bao năm nay ta đã nhìn thấy phản ứng giống như ngươi không biết bao nhiêu lần. Mỗi người trong số các ngươi đều bỏ qua khả năng còn có những người giao dịch khác. Nói thật, ta không hề bất ngờ. Vì về cơ bản, chín mươi phần trăm nhân loại đều phản ứng như vậy. Cho nên khi suy nghĩ về bất cứ vấn đề nào, các ngươi đều đưa ra những đáp án ngu xuẩn."
Ikeda hỏi: "Ngươi còn giao dịch với ai nữa? Chẳng lẽ... là Miura, là Matsuo?"
Thiên Nhất thở dài: "Ầy, tiếp xúc với bọn ngu xuẩn như ngươi thật khổ. Đủ rồi, trò chơi này đến đây là hết. Ta không muốn chơi cùng các ngươi nữa, dù sao thì manh mối cũng đã được thu thập gần hết..."
Hắn hớp một ngụm cà phê rồi nói với giọng điệu thong thả: "Trước khi sự việc xảy ra, ta đã đoán được phản ứng của các ngươi, còn các vụ giao dịch chỉ là một loại chỉ dẫn. Ta muốn xem thử biểu hiện của các ngươi có vượt ra khỏi dự đoán của ta hay không. Đáng tiếc, chẳng có sự việc nào vượt ra khỏi phạm vi tính toán của ta. À, trước tiên hãy nói về cha ngươi. Bao nhiêu năm nay, ngươi luôn cho rằng hắn là một tên ma men vô trách nhiệm và nhận xét này cũng không hề sai.
Nhưng phải biết rằng Ikeda Takeshi luôn có một gánh nặng trong lòng, đó chính là ngươi..."
"Tuy ngươi cảm thấy cuộc đời của mình chẳng ra làm sao nhưng ngươi hãy mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ. Tuy cuộc sống thiếu thốn nhưng hắn vẫn gửi ngươi vào học tại một trường cấp ba ưu tú. Tuy hắn mắng chửi ngươi nhưng đó là vì muốn ngươi trở thành một người đàng hoàng. Lúc nhỏ, hắn bỏ quên ngươi ở sở thú và sau đó không phải cũng đã liều mạng tìm kiếm ngươi khắp nơi hay sao?
Ngươi tự xem mình là nhân vật chính của một vở bi kịch, ngươi oán trách cuộc sống của ngươi không đầy đủ, thế mà ngươi chưa từng cố gắng thay đổi nó... Bởi vậy trước mắt loại người như ngươi chỉ có sự tuyệt vọng..."
"Ngươi chưa từng đứng trên góc độ của người khác mà suy nghĩ. Năm nay ngươi đã mười bảy tuổi. Ngươi có nhớ sinh nhật của cha mình không? Ngươi có hiểu suy nghĩ của hắn không? Ngươi không biết gì cả, ngươi cũng giống như những người bình thường khác, chỉ quan tâm đến cảm xúc của bản thân và đố kỵ những người bẩm sinh đã ưu tú hơn mình, ví dụ như Fujita hay Miura..."
"Nhưng nếu đặt ngươi ở vị trí của bọn chúng thì ngươi sẽ không còn là Ikeda nữa mà ngươi sẽ trở thành một Miura khác. Cha ngươi đã nuôi nấng dạy dỗ ngươi nhưng ngươi không biết cảm ơn. Trong lòng ngươi luôn ngập tràn đố kỵ và oán trách, còn bản thân thì yếu đuối, hèn nhát và không có năng lực gì. Cuối cùng, cha ngươi đã thành toàn cho ngươi bằng cách giúp ngươi giết Miura."
"Cái gì?" Ikeda run rẩy rồi vừa lắc đầu vừa thì thào với đôi mắt sững sờ: "Không thể nào... Không thể nào... Vì sao cha lại giết Miura? Bọn họ vốn..."
"Cho nên vừa rồi ta đã hỏi ngươi có muốn thay đổi nội dung của vụ giao dịch để nghe xem ai đã giết Miura hay không nhưng lựa chọn của ngươi vẫn tự tư và ngu xuẩn như lần giao dịch thứ nhất." Thiên Nhất cắt ngang lời nói của Ikeda: "Đêm ngày hôm kia, sau khi ngươi tận mắt chứng kiến cái chết của Matsuo rồi trở về nhà, thật ra lúc ấy cha ngươi không hề ngủ. Hắn chẳng hề nói chuyện với ngươi để hoàn thành vụ giao dịch với ta mà thôi.
Vì vậy, hắn chỉ đành giả vờ ngủ."
…
"Nửa đêm về nhà không thấy con mình mà vẫn đi ngủ được."
…
"Khi ngươi đến trường vào sáng hôm qua, hắn đã đến cửa hàng của ta để hoàn thành vụ giao dịch. Sau đó hắn bèn hỏi ta những câu hỏi liên quan đến việc đêm qua ngươi đã đi đâu. Vì ta đã bảo hắn phải giữ im lặng với ngươi trong một khoảng thời gian nhất định nên tất nhiên hắn sẽ cho rằng ta biết gì đó..."
"Thế là ta đã kể cho hắn nghe: Con trai ngươi đến trường lúc nửa đêm và phát hiện ra một xác chết, đã vậy còn để lại dấu vết. Khi ấy ta không hề nhắc đến những chi tiết nhỏ nhặt. Sau đó chúng ta thực hiện một vụ giao dịch khác, ta bảo cha ngươi giúp ta chuyển cho ngươi một tin tức vì ta muốn xem thử liệu ngươi có thể hiểu được gợi ý hay không. Chắc hẳn ngươi vẫn còn nhớ, hôm ấy cha ngươi bỗng nhiên nổi hứng muốn xem thời sự, đúng chứ?"
…
"Năm mới sắp đến, tình hình trị an cuối năm tại Hokkaido vẫn đang có xu thế đi xuống. So với các khu vực khác trong phủ, tình hình trị an ở đây là kém nhất. Trừ nạn trộm cướp đột nhập vào nhà ra, tình trạng bạo lực cũng đang gia tăng. Người phát ngôn của phía cảnh sát từ chối giải thích những số liệu này. Hôm nay, phóng viên của đài và các chuyên gia được mời đến sẽ cùng..."
…
Thiên Nhất lắc cổ sang hai bên với vẻ uể oải: "Dựa vào vẻ mặt của ngươi lúc này thì trí nhớ của ngươi cũng xem như không quá kém. Thật ra bản thân ta cũng không thích xem những chương trình tin tức, bởi ta có thói quen đọc suy nghĩ của người khác một cách trực tiếp nên cũng có thể biết được những tin tức mà TV sẽ chiếu."
"Rốt cuộc ngươi đã giao dịch với bao nhiêu người?" Ikeda lại hỏi với vẻ ngạc nhiên.
Thiên Nhất trả lời: "Người người quen, người ngươi không quen, người quen của người quen của ngươi. À há, mối quan hệ giữa người với người như một cuộn chỉ rối, nhờ dùng đúng cách nên ta đã có thể tạo ra một phản ứng dây chuyền với số lần giao dịch cực thấp tại một nơi nhỏ bé như Hokkaido."
Hắn quay đầu lại để nhìn cái tủ nằm trong góc ở bên cạnh: "Mấy ngày hôm nay đốt sách đến mỏi cả tay..."
Cà phê trong ly đã cạn đến đáy nên Thiên Nhất rót thêm một ít rồi tiếp tục nói: "Đáng tiếc là ngươi luôn hoang tưởng rằng mình sẽ trở thành người hùng. Nhưng trên thực tế ngươi lại quá thiếu trách nhiệm đối với xã hội. Nói thật nhé, ta cho rằng giấc mơ của ngươi không phải là trở thành người hùng mà là muốn được hưởng đãi ngộ của người hùng và đúng là ngươi không thể đảm đương trách nhiệm của người hùng..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!