Chương 12: Quần chiến

Thời gian: Hiện tại.

Bóng lưng của Kình Điểu ngày càng xa dần, rồi biến mất.

Những quyển sách trong thùng sắt đã biến thành tro tàn, chỉ còn sót lại một làn khói đang chầm chậm bốc lên cao nhưng chưa bay được bao xa đã bị những cơn gió lạnh thổi tan.

Thiên Nhất vẫn chưa trở về phòng. Hắn đang đứng trước cửa, dường như đang chờ đợi gì đó.

"Kình Điểu vốn không cần phải chết." Hắn bỗng nhiên mở miệng.

Lúc này, trên phố không một bóng người.

"Nhưng mấy giây trước, các ngươi đã ép ta phải đổi ý." Thiên Nhất thở dài: "Nếu biết trước thì vừa rồi ta thuận tay giết luôn Kình Điểu. Bây giờ ta phải xử lý xong các ngươi mới có thể đi tìm hắn một chuyến."

Giờ đây, trên phố bỗng xuất hiện bóng người.

Là bốn người.

"Tuy ta không hiểu ngươi nói gì nhưng chắc chắn ngươi đang nói chuyện với chúng ta có phải không?" Người đàn ông cao lớn nhất trong bốn người nói.

Thiên Nhất ngẩng đầu nhìn trời, chẳng thèm để bốn người này vào trong mắt: "Khi vừa uống xong ly cà phê thứ nhất sau khi thức dậy, ta đã biết các ngươi mai phục trên phố. Nhưng lúc ấy, ta vẫn chưa rõ cấp bậc của các ngươi. Khi ngoài đốt sách vào lúc nãy, các ngươi đã thu hẹp vòng vây. Còn khi Kình Điểu bỏ đi, các ngươi đến gần ta hơn."

Hắn thở dài một tiếng: "Ầy... Ngay trước khi các ngươi nói câu đầu tiên, ta đoán rằng các ngươi đều thuộc cấp "Bính" và cũng đã có thể xác định được thân phận của các ngươi."

Một kẻ khác trong số bốn người nói: "Cho dù sự thật đúng như ngươi nói, rằng chúng ta đã bị phát hiện từ sớm và cũng xem như ngươi đoán được chúng ta đều thuộc cấp 'Bính'. Nhưng ngươi dựa vào đâu để đưa ra kết luận là 'xử lý xong các ngươi'?" Hắn cười với vẻ xem thường: "Nghịch Thập Tự, sau khi phân tích những vụ án có thể liên quan đến ngươi trong những năm qua, bọn ta suy ra rằng ngươi chắc chắn chưa đạt đến cấp "Cường", có phải vậy không?"

Thiên Nhất trả lời: "Ta thuộc cấp "Giấy" và tên ta là Thiên Nhất."

Người đàn ông cao lớn cười gằn: "Thiên Nhất, ngươi đã hiểu rõ cấp bậc của mình thì đừng nghĩ đến việc chống cự vô ích nữa. Hãy đưa tay chịu trói, như vậy còn có thể giữ được mạng sống của mình."

"Ha ha ha." Thiên Nhất gãi mái tóc như ổ quạ của mình rồi trả lời: "Chẳng lẽ các vị cho rằng cấp "Giấy" chắc chắn không thắng nổi cấp "Bính" sao?"

Bốn người đều lộ ra vẻ mặt khinh thường, còn người đàn ông cao lớn lại lộ ra vẻ kiêu ngạo của người mạnh nhất. Hắn nói: "Ngươi muốn giả thần giả quỷ hoặc tự lừa mình lừa người cũng được. Nhưng trong tình huống một và một, khả năng cấp "Giấy" thắng cấp "Bính" chắc chắn không quá 5%. Chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng ngươi không những có thể lấy yếu thắng mạnh mà còn có thể một địch bốn sao?"

Thiên Nhất nghiêng đầu sang một bên rồi hừ lạnh: "Vậy trước tiên ta cứ giết một người cho các ngươi xem thử là được rồi."

Câu nói còn chưa dứt thì vẻ mặt của một trong bốn tên bỗng thay đổi, một tiếng nổ lớn phát ra từ lồng ngực của hắn.

Thật không thể ngờ lồng ngực của kẻ này đã phát nổ từ bên trong!

Bấy giờ, các mảnh vỡ và nội tạng bằng kim loại xen lẫn máu tươi bắn phọt ra ngoài. Mùi thịt khét và mùi máu tanh lập tức tràn ngập khắp nơi như một bóng đen đáng sợ bao phủ lấy ba đồng bọn của hắn.

"Thay thế các bộ phận và cơ giới hóa cơ thể đúng là một phương pháp hay. Kẻ nghĩ ra phương pháp này vào mấy chục năm trước đáng được khen ngợi bởi hắn đã thành công trong việc giúp những người bình thường không có năng lực đặc biệt như các ngươi có cơ hội bước vào đội ngũ cường giả cấp 'Bính'."

Giọng nói của Thiên Nhất vẫn chậm rãi như đang kể lại một câu chuyện: "Nhưng người là người, máy móc là máy móc. Người thường chỉ cần ăn uống là đủ, còn người được cải tạo không những cần hấp thu thức ăn và nước uống mà còn cần nguồn năng lượng. Lại nghĩ đến sự tiêu hao khi chiến đấu, chắc chán các ngươi không thể chỉ dựa vào thiết bị chuyển hóa nguồn năng lượng từ sinh vật để hành động như ngày thường nên đã phải đã nạp năng lượng trước khi đến đây."

Thiên Nhất nhìn vào nửa thân trên bị nổ tan tành của xác chết trên mặt đất bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Một kẻ được lắp đặt các thiết bị tinh vi vào trong cơ thể nhưng các máy móc bên trong bỗng nhiên bốc cháy hoặc phát nổ vì một bộ phận nào đó bị đoản mạch... Ha ha ha, kẻ chết vì nguyên nhân buồn cười như vậy có còn được xem là cấp "Bính" hay không?"

Đến lúc này, ba người còn sống sót mới tỉnh táo lại rồi vội vàng tách nhau vài bước và đưa hai tay lên trời.

Làn da giữa lòng bàn tay của bọn chúng bỗng lún vào trong, một khẩu súng sáu nòng kiểu Gatling Gun liền xuất hiện. Thì ra xương khuỷu tay và xương cổ tay của bọn chúng đã được thay thế bằng vũ khí nóng hạng nặng.

Tên cao to chỉ giơ cánh tay phải lên, trên lòng bàn tay của hắn cũng thò ra một nòng súng. Hắn nghiêng người sang một bên rồi nhắm vào vị trí của Thiên Nhất, sau đó hét lên: "Ra tay!"

Những tiếng nổ chói tai vang lên liên miên bất tận, bọn chúng đang 'ra tay' theo đúng nghĩa đen của nó. Ba người, năm cánh tay, ba mươi nòng súng. Chỉ trong một phút, hơn sáu ngàn viên đạn bay theo ba quỹ đạo khác nhau nhưng cùng giao nhau tại vị trí của Thiên Nhất.

Nhưng Thiên Nhất vẫn đứng nguyên tại chỗ, vậy mà hắn không bị tổn thương chút nào. Đến khi hết đạn, bọn chúng không thể không ngừng bắn.

"Không thể nào!" Ba người khó có thể tin vào cảnh tượng trước mắt mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!