Chín giờ tối ngày bảy tháng mười hai.
Thiên Nhất liếc nhìn đồng hồ trên tường rồi gấp quyển sách trước mặt lại, sau đó đứng dậy vươn vai.
Hắn bước tới giá sách cuối cùng, ngón tay lướt qua hàng sách trên kệ, còn miệng thì lẩm bẩm : "2010, 2000, 1990... hóa học, dụng cụ vệ sinh, sinh tồn ngoài hoang dã. À à, có rồi... có rồi... điện dân dụng." Sau mấy phút, hắn ôm một cái máy quay phim và bước ra khỏi cửa tiệm.
Ngoài cửa có một gã say quắc cần câu đang ngồi trước tủ kính của tiệm sách, trong miệng hắn đang lẩm bẩm gì đó. Tuy từ trong phòng nhìn ra ngoài không thể nhìn thấy góc chết này nhưng dường như Thiên Nhất đã biết trước sẽ có người ngồi tại đây.
"Ông Ikeda, say đến mức nói nhảm phải không? Hay quên lối về nhà rồi?" Thiên Nhất vừa cười vừa nói.
Ikeda Takeshi hươ chai rượu đã cạn tới đáy rồi mới nói: "Bớt nói xàm đê! Bố mày rất tỉnh táo! Rượu! Mau đem rượu đến đây!""
Thiên Nhất ngồi xổm xuống: "Ông Ikeda, ta muốn phiền ông làm một việc." Hắn cầm máy quay phim đặt xuống bên cạnh Ikeda Takeshi rồi nói tiếp: "Giúp ta bán cái này."
"Khốn khiếp!" Ikeda Takeshi bỗng chửi đổng một câu, sau ngừng lại một lúc rồi mới nấc cụt một tiếng: "Mày tưởng bố mày là người thu đồng nát sao! Xem thường ta phải không?"
Thiên Nhất không hề để ý hắn mà đứng dậy rồi đi vào trong tiệm sách: "Đề nghị ngươi đem đến khu phố thương mại ở phía Nam thành phố để bán, hãy tìm mấy cửa hàng băng đĩa ấy, nơi đó chắc hẳn sẽ có người thu mua. Giá cả chắc chắn sẽ cao hơn bán sắt vụn."
Ikeda Takeshi vẫn kêu gào trong cơn say: "Này, đồ khốn! Mày có nghe tao nói không?"
Lúc này, một chân của Thiên Nhất đã bước vào trong phòng nhưng vẫn quay đầu nói một câu: "Ờ, đúng rồi. Vui lòng bán xong trước chiều mai. Bán được bao nhiêu thì ngươi cứ giữ lấy, sau đó ngươi có thể đến cửa hàng của ta lấy thêm một phần thù lao khác."
Lời còn chưa dứt, cánh cửa tiệm sách đã đóng lại. Còn tên say bên ngoài cửa thì sau khi tỉnh táo lại đôi chút liền cầm lấy chiếc máy quay phim trên mặt đất, xem như đã chấp nhận vụ trao đổi này...
-----o0o-----
Ngày tám tháng mười hai.
Nửa tiếng trước khi Matsuo đến tiệm sách.
"Này, thằng nhóc! Đống sắt vụn ngươi đưa ta vào ngày hôm qua đã bán được rồi. Ngươi nói còn có thù lao nữa phải không?" Ikeda Takeshi vừa bước vào phòng đã đi thẳng vào vấn đề chính.
Thiên Nhất vừa cười vừa nói: "Ha ha, ta rất thích người luôn đi thẳng vào vấn đề." Hắn quẳng quyển sách đang xem lên trên bàn: "Đáng tiếc, ta không thể đưa ngươi thêm tiền uống rượu như trong tưởng tượng của ngươi."
Sau lại làm thế mời: "Đây là phần thưởng thêm, ngươi có thể mang đi."
Ikeda Takeshi hoàn toàn chẳng thèm động vào quyển sách: "Cái gì? Khốn khiếp, chơi ông à?! Thứ này có tác dụng gì chứ?" Hắn quay người định bỏ đi, trong miệng vẫn còn chửi mắng: "Đáng ghét, hại ông đây đi một chuyến không công."
Thiên Nhất gối hai tay sau đầu: "Ngươi thực sự muốn từ bỏ thù lao của vụ trao đổi này sao, ông Ikeda?"
Ikeda Takesi không thèm quay lại mà bước ra ngoài: "Không sai, ngươi để dành lau nước mũi của mình đi thằng nhóc khốn nạn."
Một giây sau, Thiên Nhất bỗng bật cười như điên.
Ikeda Takeshi ngừng bước: "Ngươi có bệnh hả, đồ ngu?"
Thiên Nhất lắc đầu, nụ cười trên môi dần ngưng đọng. Sau khi hớp một ngụm cà phê, hắn nói: "Ầy, nếu nói về ngu thì trong phòng này đúng là có một người..."
Hắn vừa nói vừa ngước nhìn trần nhà: "Lấy chi phiếu khống của người khác đánh thua một trận cá độ quyền anh rồi bị điều tra. Nhưng vì đối phương có chỗ dựa vững chắc nên chẳng sao cả, còn kế sinh nhai của mình lại bị đứt, sau đó cờ bạc rượu chè nên nợ nần chồng chất. Cuối cùng vợ tự sát, còn mình thì mang đứa con nhỏ rời khỏi Tokyo, sống một cuộc sống nghèo rớt mùng tơi."
Ánh mắt của hắn lại di chuyển, vừa hay lại trùng với ánh mắt giận dữ của Ikeda Takeshi: "Ngươi nói xem, người như thế có phải là đồ ngu hay không?"
Ikeda Takeshi bỗng hét lên rồi nhào qua bàn làm việc, hai tay tóm lấy cổ áo Thiên Nhất rồi nhấc hắn lên: "Ngươi là ai?! Ai kể chuyện này cho ngươi?"
Thiên Nhất nghiêng đầu sang một bên, hắn tiếp tục cười mà không hề để ý đến hành động của đối phương: "Ha ha, trong quyển sách này có viết."
Ikeda Takeshi buông Thiên Nhất xuống rồi cầm quyển sách nội tâm trên bàn. Nhưng một luồng sức mạnh không biết ở đâu ra bỗng từ sau lưng nhấc hắn lên rồi ném ra xa ba mét. Lúc này, hắn liền rơi xuống những chiếc bàn vuông được ghép lại với nhau ở giữa căn phòng khiến những quyển sách bừa bộn như một ngọn núi nhỏ trên bàn rơi đầy đất. Nhưng lạ là chiếc bàn lại chẳng hề bị đè gãy và cả Ikeda Takeshi cũng không cảm thấy đau đầu.
Có cảm tưởng như hắn là một đồ vật bị nhấc lên rồi đặt xuống chứ không phải là người bị ném xuống mặt đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!