Chương 9: (Vô Đề)

Y không có hứng thú với thứ này, nhưng vì Khuê tú thụ yêu thích nên y mới đi xem. Hơn nữa còn để có tiếng nói chung với cậu, Yêu diễm thụ còn cố ý tìm hiểu nội dung của vở diễn, miễn cho đến lúc xem mình lại không hiểu gì.

Nhưng y không ý thức được rằng vấn đề khó khăn nhất của mình không phải là xem không hiểu, mà là xem đến mệt rã rời.

Vì thế, lúc Khuê tú thụ cảm động đến mức rơi nước mắt, Yêu diễm thụ đã ngáp hồi lâu, lệ tuôn đầy mặt.

Khuê tú thụ vốn cảm thấy mình khóc khi xem kịch có hơi xấu hổ, bèn lén nhìn Yêu diễm thụ, lại phát hiện người ta đã sớm lệ tuôn như mưa.

Không ngờ Yêu diễm thụ nhìn bề ngoài bất cần đời lại có thần kinh mẫn cảm tinh tế như vậy. (….)

Khuê tú thụ sờ sờ túi rồi lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ, cậu kéo tay Yêu diễm thụ qua, đặt khăn vào lòng bàn tay y. Một chiếc khăn tay chỉnh tề, còn thoảng mùi nước hoa Khuê tú thụ quen dùng, mùi vị tươi mát mềm mại như chính bản thân cậu vậy, không nhiễm một hạt bụi.

?

"Lau nước mắt đi." Khuê tú thụ thấy Yêu diễm thụ mờ mịt bèn tiến lại gần y, nhỏ giọng nói.

Yêu diễm thụ nắm tay lại, cảm nhận lấy xúc cảm của chiếc khăn tay. Trong lòng y nói tôi không nỡ, nhưng vẫn giả vờ lau qua loa trên mặt rồi vội vàng nhét khăn tay vào túi.

Y sợ Khuê tú thụ muốn đòi lại.

Khuê tú thụ không để ý đến những tâm tư này của y, chỉ tập trung tinh thần nhìn diễn viên chào cảm ơn.

Xem xong vở kịch, Yêu diễm thụ muốn đưa Khuê tú thụ về nhà, Khuê tú thụ lại từ chối.

"Tôi tiện đưa cậu về mà!" Yêu diễm thụ nói.

Khuê tú thụ lắc đầu nói không cần. Cậu cứ thấy hai người thế này khá là giống hẹn hò.

"Có phải cậu có chuyện gì khác không," Yêu diễm thụ nói: "Hay là cậu đói bụng? Vừa vặn tôi cũng hơi đói, chúng ta đi ăn chút gì đi."

Khuê tú thụ hơi hối hận mà từ chối, nếu còn muốn thêm một bữa cơm thì càng có cảm giác hai người đang hẹn hò hơn.

"Lần này tôi xem kịch với cậu, vậy có phải lần sau cậu cũng nên cùng tôi xem thứ tôi thích đúng không?" Yêu diễm thụ toan tính trong lòng.

Khuê tú thụ nói: "Nhưng thứ anh thích thì nên làm cùng người anh thích chứ, anh hãy đi xem với anh ấy đi."

Yêu diễm thụ giả vờ không nghe thấy: "Tôi nghe nói phim XX tháng sau chiếu, chúng ta đi xem suất đầu tiên đi? Mấy phần trước tôi xem không sót tập nào, phần này tôi mong chờ đã lâu rồi!"

Nhìn Yêu diễm thụ đang chăm chú nhìn mình bằng đôi mắt ngập tràn kỳ vọng, Khuê tú thụ không thốt nên lời từ chối được. Cậu cũng học được cách nói lảng sang chuyện khác: "Anh lái xe cẩn thận đi."

"Cậu không được nói sang chuyện khác!" Không ngờ Yêu diễm thụ lại hoàn toàn không mắc bẫy.

Khuê tú thụ nói: "Tôi chưa từng xem bộ phim đó, cần phải xem bù mấy phần trước."

"Hay đấy! Tôi xem với cậu, vừa lúc tôi cũng muốn xem lại một lần." Yêu diễm thụ hận không thể vỗ tay khen hay.

"….."

Khuê tú thụ không muốn nói chuyện nữa.

Cậu không biết liệu có phải Yêu diễm thụ cũng đối xử với những người bạn khác như vậy không, hoàn toàn không để lại một chút không gian cá nhân. Cảm giác nghẹt thở này khiến Khuê tú thụ không biết làm sao.

Yêu diễm thụ thấy Khuê tú thụ không nói gì, cũng ý thức được mình quá gấp, bèn sửa lời: "Trêu cậu thôi, nếu cậu không muốn xem thì thôi, tôi không muốn làm người khác khó chịu."

Người như Khuê tú thụ không thể chịu được khi người khác nói mềm, vừa nghe thấy Yêu diễm thụ nói vậy, cậu liền nghiêm túc cam kết: "Tôi sẽ đến xem."

Khi xuống xe, Khuê tú thụ không nhịn được hỏi một câu: "Anh đối xử với tất cả bạn bè đều thế này ư?"

Yêu diễm thụ không trả lời vào vấn đề chính, chỉ nói: "Chúng ta là bạn bè cực kỳ tốt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!