Chương 22: (Vô Đề)

Chị gái và anh rể Khuê tú thụ đi du lịch ngọt ngào ở nước ngoài nên vắng mặt trong lần gặp mặt này, nhưng Yêu diễm công đã gặp được chị dâu y chưa từng gặp.

Y chỉ biết cuộc hôn nhân của anh Khuê tú thụ có tính chất thương mại, hình như là thông gia. Nhà gái cũng có gia nghiệp lớn môn đăng hộ đối với Giản gia, còn cụ thể thì y không cố tìm hiểu rõ.

Sau khi hai người vào nhà liền bắt gặp chị dâu đang dạy dỗ Mao Đậu.

Yêu diễm công rất kinh ngạc, trong ấn tượng của y, Mao Đậu vẫn là một đứa bé rất ngoan ngoãn vâng lời, đến cả y vốn không thích trẻ con cũng khá là thích Mao Dậu, mỗi lần đi thấy Mao Đậu nhất định sẽ mang theo quà.

Cẩn thận nghe nội dung dạy dỗ Mao Đậu của chị dâu, Yêu diễm công trầm mặc.

"Vì thế, lần sau nó mà cầm giun đất hù dọa con, con không được phép khóc! Cứ theo lời mẹ dạy con, trước tiên trái móc một quyền, phải móc một quyền, sau đó dùng chân đá một cước bay luôn, nhớ chưa?"

Mẹ Khuê tú thụ ở bên cạnh dịu dàng nói: "Hâm Hâm à, dạy trẻ con như vậy hình như không hay lắm…"

Yêu diễm công lén lút hỏi Khuê tú thụ: "Chị dâu em là huấn luyện viên quyền anh à?"

Khuê tú thụ: "…. Không phải."

"Thế sao anh nhìn cứ thân thiết vậy nhỉ." Yêu diễm công nói, phong cách hành sự này vừa nhìn là biết người đồng đạo.

Khuê tú thụ không lên tiếng. Chị dâu vừa giáo dục con trai xong ngẩng đầu lên nhìn thấy Khuê tú thụ, người mẹ vừa nghiêm khắc lúc nãy liền hóa thân thành chị dâu nhiệt tình trong nháy mắt: "Baby đã về rồi!"

Khuê tú thụ gọi một tiếng chị dâu rồi giới thiệu cho cô: "Đây là Đoạn Tây Duệ bạn trai em ạ."

Yêu diễm công bổ sung một câu: "Cũng là chồng chưa cưới ạ."

?

Chuyện khi nào?

Chị dâu đánh giá Yêu diễm công trên dưới một hồi, lông mày khẽ nhíu thành một độ cong khó nhận ra. Cái nhíu mày này của cô rất nhỏ, nhưng vẫn bị Yêu diễm công chú ý tới.

Chị ấy không hài lòng với mình.

Yêu diễm công nghĩ, trên mặt cũng không bày tỏ gì, chỉ ngồi xuống sô pha cạnh Khuê tú thụ.

Khuê tú thụ gọi Mao Đậu đến, vừa lau từng giọt lệ rưng rưng trong mắt bé, vừa nhẹ giọng hỏi: "Sao thế Mao Đậu, sao cháu khóc nào?"

Mao Đậu khịt khịt mũi cố gắng nín nước mắt lại: "Hà Tư Minh lớp cháu cầm giun đất làm cháu sợ, còn nhét giun vào áo cháu nữa."

Khuê tú thụ đau lòng: "Có phải cháu sợ lắm không?"

Mao Đậu oan ức gật gật đầu.

Chị dâu khoanh tay trước ngực, không nhịn được nói: "Thằng con nhà lão Hà thật sự quá bướng bỉnh. Giờ chị sẽ gọi điện thoại cho lão, bảo nếu lão ấy không quản nữa, chị sẽ nhét giun đất vào miệng lão. Chị không bắt nạt được con trai lão thì bắt nạt lão là được rồi!"

Nói xong liền thật sự đi lấy điện thoại gọi cho người ta.

Khuê tú thụ ôm Mao Đậu, nhẹ giọng nói: "Hà Tư Minh vẫn bắt nạt cháu sao?"

Mao Đậu nghệch miệng, nước mắt lại bắt đầu đảo quanh mắt. Nhưng nhớ mẹ mình bảo nam tử hán chỉ đổ máu chứ không đổ lệ, bé lại dùng sức nín nước mắt lại, nín hồi lâu lại đến lượt nước mũi chảy ra.

Mao Đậu ngoan ngoãn chờ chú nhỏ lau nước mũi cho mình xong mới nhẹ giọng nói: "Hà Tư Minh bảo, giun đất rất đáng yêu, bảo cháu làm bạn với con giun đất. Nhưng mà thật sự cháu rất sợ giun, chúng nó đáng sợ lắm. Chú nhỏ ơi, có phải cháu là quỷ nhát gan không ạ?"

Bé nói xong lại muốn ch** n**c mắt. Dáng vẻ oan ức rưng rưng của Mao Đậu khiến người nhìn mà tim muốn nát tan.

Khuê tú thụ ôm bé, xoa xoa đầu bé một hồi rồi nhỏ nhẹ dịu dàng nói với Mao Đậu: "Mao Đậu, chú nhỏ cũng sợ sâu, còn rất sợ lạnh, ghét ra ngoài vào mùa đông, vậy Mao Đậu có thấy chú là quỷ nhát gan không?"

Mao Đậu lắc đầu một cái, ôm lấy cổ Khuê tú thụ: "Chú nhỏ lợi hại nhất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!