Chương 18: (Vô Đề)

Đến tháng Một, thành phố A bắt đầu đổ tuyết. Trận tuyết tích góp nửa mùa đông đổ xuống liên tu bất tận, tuyết rơi suốt cả ngày. Cũng may là đã đến nghỉ đông, Khuê tú thụ không có lớp nên không cần thường xuyên đến trường.

Mặc dù không có lớp nhưng thỉnh thoảng vẫn phải đến trường làm việc, tâm tình của Khuê tú thụ sẽ giảm sút.

Sau khi ở cùng Khuê tú thụ, Yêu diễm công mới biết đến rất nhiều thói quen nhỏ của cậu.

Ví dụ như Khuê tú thụ vô cùng sợ lạnh, bảo cậu ra ngoài khi trời buốt giá tương đương với lấy mạng cậu.

Khuê tú thụ mặc áo lông rất dày, trên mũ có một vòng lông chồn to dày, chẳng có chút thanh tú tao nhã lúc bình thường.

Gió Bắc bên ngoài rít ù ù, cậu an vị trên sô pha mắt to trừng mắt nhỏ với Rebecca đang ngồi xổm trước bàn trà, ước ao đến mức mắt lóe sáng: "Nếu như anh cũng nhiều lông như nhóc thì tốt quá."

Khuê tú thụ thò tay sờ lông trên người Rebecca, vừa ấm vừa thoải mái.

Vừa lúc Yêu diễm công khởi động xe xong bước từ ngoài vào. Trên xe quá lạnh, y bèn đi khởi động xe sớm, thuận tiện mở điều hòa để chờ khi Khuê tú thụ lên xe sẽ không cảm thấy lạnh.

Nghe cậu nói như thế, nhất thời Yêu diễm công không biết nên cười hay nên có phản ứng gì. Trước đây y luôn cảm thấy Khuê tú thụ là người thành thục thận trọng và nội liễm hàm súc, lúc thật sự ở bên nhau mới phát hiện, người này có rất nhiều chỗ đáng yêu, lại còn đáng yêu mà không tự biết.

"Đừng nhìn nữa, nước miếng sắp rớt xuống rồi kìa." Yêu diễm công vỗ vỗ đầu Khuê tú thụ, trêu.

Khuê tú thụ lại ngẩng đầu nhìn y, bỗng nhiên thở dài: "Nếu anh cũng có nhiều lông như vậy thì tốt rồi, ôm anh ngủ nhất định thoải mái lắm."

"….." Yêu diễm công trầm mặc.

Ngại quá, lông y đúng là không dày và tốt được như vậy.

"Em họp khoảng mất bao lâu? Nếu lâu thì anh đến Nancy một chuyến trước, có người tìm anh."

"Anh đi trước đi, họp xong em gọi điện thoại cho anh." Khuê tú thụ nói.

Họp khoảng chừng bốn mươi phút, lúc Khuê tú thụ đi ra, đồng nghiệp Tiểu Vương lúc trước có hảo cảm với Yêu diễm công cũng đuổi theo kéo cánh tay cậu muốn cùng về văn phòng.

Khuê tú thụ nhẹ nhàng tránh tay cô, nghiêm túc nói: "Bây giờ tôi đã là người có gia đình, phải tránh hiềm nghi."

Tiểu Vương vừa tức giận vừa buồn cười: "Người kia nhà anh dễ giận thế à? Đến phụ nữ mà cũng ghen?"

Cô nói câu này xong lại chép chép miệng hồi tưởng lại một hồi, sau đó không nhịn được mà thổ tào: "Ở lâu với mấy tên gay nhà anh, nói cũng sai hết. Đàn ông vốn nên ghen với phụ nữ mà!"

Khuê tú thụ mỉm cười, không đáp lại.

Đến văn phòng thu dọn đồ đạc xong, Khuê tú thụ mới nhắn tin cho Yêu diễm công bảo y đến đón mình.

Yêu diễm công trả lời rất nhanh: Chờ anh một chút.

Khuê tú thụ bảo được.

Cậu nhìn điện thoại trong tay, bất giác cảm thấy Yêu diễm công không hào hứng lắm, tâm tình hơi sa sút.

Đây không phải ảo giác của cậu, Yêu diễm công là một người rất lả lơi, sự lả lơi này biểu hiện trong mọi phương diện sinh hoạt của y, ngay cả nói chuyện với Khuê tú thụ cũng phải dùng dâm ngôn lãng ngữ, cợt nhả không ngừng.

Nhưng vừa rồi không có.

Phản ứng của y bình thường đến vô cùng bất thường.

Yêu diễm công bảo Khuê tú thụ chờ mình, cũng không bắt cậu chờ lâu quá mà nhanh chóng đến.

Sau khi lên xe, Khuê tú thụ cố ý quan sát một hồi, sắc mặt y vẫn như thường.

Yêu diễm công không đề cập đến, Khuê tú thụ cũng săn sóc không hỏi nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!