Chương 12: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Yêu diễm thụ chỉ coi hắn như công tử Bạc Liêu tiêu tiền như rác, cả ngày lắc lư trong Club của y chọn rượu đắt tiền. Hiện giờ Yêu diễm thụ lại coi trọng chồng (vợ?) chưa cưới trước của người ta, đến tâm trạng cũng không có, nhìn thấy hắn là phiền.

Băng sơn công không biết những điều này, hắn đã quen với việc Yêu diễm thụ lúc lạnh lúc nóng, hắn cho rằng Yêu diễm thụ lạnh lùng với mình là vì y thấy hai người họ không bình đẳng với nhau.

Thậm chí hắn còn thâm tình chân thành đưa ra cam kết và bảo đảm cho Yêu diễm thụ.

"Chúng ta cùng lui một bước nhé, cả hai bên đều thỏa hiệp và trả giá. Em không muốn nấu cơm, anh có thể vì em mà học, cũng thế, em có nguyện ý mỗi ngày đón anh đi làm về không?"

Yêu diễm thụ thật sự không hiểu sóng não của Băng sơn công: "Có phải anh mời không được bảo mẫu đâu, cớ gì nhất định phải tự mình nấu ăn?"

Băng sơn công: "Anh cho rằng em không muốn có bảo mẫu quấy rầy đến cuộc sống của chúng ta."

Yêu diễm thụ: "Tôi chỉ không muốn có anh đến quấy rầy cuộc sống của tôi và bảo mẫu."

"?"

Băng sơn công không hiểu.

Yêu diễm thụ dứt khoát nói thẳng: "Tôi nói rõ với người anh em vậy, mâu thuẫn giữa chúng ta không chỉ có chỗ này, mà mâu thuẫn cơ bản nhất là chúng ta cùng loại."

Trong nháy mắt Băng sơn công vẫn không phản ứng lại hàm nghĩa trong câu nói của y.

Yêu diễm thụ lại hỏi: "Người anh em, anh có đồng ý vì tôi mà mở hậu đình hoa* không?" (*Chỉ cúc hoa)

"?""!"

Băng sơn công thà bị y đánh cho đầu ở đầy hoa, đây là tôn nghiêm của một băng sơn công!

Mông hắn, đâu chỉ người bình thường không thể đâm? Đến tình nhân trong mộng của mình cũng không được!

"Anh xem." Yêu diễm thụ buông tay.

Băng sơn công vẫn cố ôm ấp may mắn: "Em nói vậy, có phải là vì anh không thể cho em cảm giác an toàn không?"

Yêu diễm thụ: "Không, thứ cảm giác an toàn này không cần người khác cho. Tôi nói như vậy chỉ bởi vì anh không thể để tôi đâm mông anh."

37.

Băng sơn công ra nước ngoài.

Lần này là để chữa tổn thương.

Trên bầu trời cao hơn 20000 feet, Băng sơn công nhìn ra cửa sổ, lần đầu tiên trong cuộc đời hắn cảm thấy cuộc sống không hề dễ dàng.

Trên thế giới này, chuyện đau khổ nhất không gì bằng anh muốn cho em cảm giác an toàn, thế mà em lại muốn đâm mông anh.

Lửa tình hừng hực của Băng sơn công bị Yêu diễm thụ dùng một chậu nước lạnh dội tắt.

38.

Yêu diễm thụ không dám nói những chuyện này với Khuê tú thụ, y sợ Khuê tú thụ sẽ tình cũ lại cháy với Băng sơn công.

Nhưng y nghĩ nhiều quá rồi.

Trước tiên không nói đến phía Băng sơn công, cha mẹ Khuê tú thụ cũng sẽ không đồng ý mối hôn sự này.

Gần đây đang là thời kỳ ăn tôm hùm đất*, Yêu diễm thụ vừa nghe Khuê tú thụ nói từ nhỏ đến giờ cậu chưa từng ăn món tôm hùm đất này mà cảm thấy vô cùng đau lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!