Chương 121: (Vô Đề)

Tác giả: Cô Cô Phất Tư – Edit: KaoruRits.

Sau khi Thư Vương Hoàn Nguyên Gia đăng cơ, lấy niên hiệu là Cảnh An.

Trong sử sách ghi chép và truyền thuyết dã sử đời sau, ngài gần như là một huyền thoại.

Thứ nhất, suốt đời ngài không lập Hoàng hậu, cũng không nạp hậu cung. Lúc lâm chung, ngài truyền ngôi cho hoàng đệ Hoàn Nguyên Minh, mở ra tiền lệ lập ca nhi làm đế. Hơn nữa, ngài yêu cầu hoàng lăng không đắp không xây, không bia không khắc.

Thứ hai, trong thời gian trị vì, ngài đã thúc đẩy quốc gia phát triển đến một tầm cao chưa từng có. Sức sản xuất nhảy vọt, vô số phát minh và sáng tạo ra đời trong những năm Cảnh An, khiến người đời sau trầm trồ thán phục.

Mà những phát minh này, nghe nói đều xuất phát từ tay một nhân vật bí ẩn khác thời Cảnh An – Hưng Bình Bá.

Hưng Bình Bá là tước vị phong hào. Sử sách ghi lại Hưng Bình Bá vốn là một thư sinh xuất thân nông thôn, sau bỏ văn theo thương. Nhờ cơ duyên xảo hợp mà quen biết Hoàng đế, được trọng dụng. Ông trên thông thiên văn dưới tường địa lý, bách công nông tang không gì không giỏi, hiến vô số kế sách. Với thân phận bình dân, ông được ban tước vị, ban đầu phong Tử tước, sau thăng lên Bá tước, con cháu thế tập, phu lang của ông cũng được phong Nhất phẩm Cáo mệnh.

Bá tánh quê nhà huyện Song Lâm thậm chí còn lập đền thờ sống cho ông, cảm tạ năm xưa Hưng Bình Bá đã thuyết phục Tri huyện đương nhiệm, đi đầu trong việc phổ biến trồng khoai tây, ngô và các giống cây lương thực cao sản. Nhờ vậy, trong một năm nạn đói hoành hành sau đó, huyện Song Lâm không những không gặp khủng hoảng lương thực mà còn dư thừa để chi viện cho các phủ huyện khác.

Từ đó về sau, những loại cây trồng này được phổ biến khắp cả nước. Có thêm các loại lương thực chính mới bổ sung và cân bằng, giá lúa mì, lúa gạo cũng giảm xuống tương ứng. Tất cả những điều đó đã giúp cho quốc gia đang lung lay sắp đổ này có cơ hội nghỉ ngơi lấy lại sức. Sau vài năm dưỡng sức, đời sống ngày càng tốt lên, dần hiện ra cảnh tượng thịnh thế.

……

Quay ngược thời gian trở lại hiện tại, Nghiêm Chi Mặc và Diêu Chước vừa mới tiếp nhận thánh chỉ, vẫn còn đầy vẻ không thể tin nổi khi đột nhiên trở thành "Hưng Bình Tử*" và Cáo mệnh phu lang. (*chức Tử tước, thấp hơn Bá tước)

Thánh chỉ nói rằng, đây là để khen ngợi công lao Nghiêm Chi Mặc làm lợi cho nông tang, hiến phương thuốc, cứu hoàng tử, chế hỏa khí…

Không nói đâu xa, chỉ riêng việc Hoàn Nguyên Gia sau khi đăng cơ, giải quyết xong phe cánh Sở Vương soán vị, việc đầu tiên làm là chiếu cáo thiên h* th*n phận Thất hoàng tử của Minh ca nhi, đủ thấy tình cảm thiên vị và mong muốn bù đắp của ngài dành cho hoàng đệ này lớn đến mức nào.

Không chỉ vậy, ngài còn phong Minh ca nhi làm Hợp Dương Vương, ban cả phủ Hợp Dương làm đất phong.

Một là vì Minh ca nhi sống ở Nghiêm trạch lâu ngày, có tình cảm sâu đậm với phủ Hợp Dương. Hai là huyện Song Lâm thuộc phủ Hợp Dương là nơi đi đầu trong việc trồng cây mới, phổ biến nông cụ mới và xây đường xi măng.

Hoàn Nguyên Gia hy vọng Minh ca nhi có thể theo Nghiêm Chi Mặc học hỏi những kiến thức và kỹ năng liên quan, sau này trưởng thành sẽ phò tá mình, trở thành rường cột nước nhà.

Còn Nghiêm Chi Mặc, vốn đã có công bảo vệ Hợp Dương Vương, lại được Hợp Dương Vương nhận làm nghĩa huynh. Có thể thấy, vinh hoa phú quý ngất trời quả thực dễ như trở bàn tay.

Nhưng những thứ đó lại là điều Nghiêm Chi Mặc coi thường nhất.

Ngược lại, khi biết rõ thân phận và thân thế của Minh ca nhi, hai người thực sự thổn thức một hồi.

Nghe nói mẫu phi của Thất hoàng tử là cung nữ Tuyên thị, được Tiên đế vô tình sủng hạnh. Được đế vương để mắt tới, nàng được phong làm Thục nữ – phẩm cấp thấp nhất, ở tại một cung viện hẻo lánh và nhanh chóng bị lãng quên. Ai ngờ chỉ một lần sủng hạnh đó lại mang long thai.

Tuyên thị biết mình ở hậu cung mạng như cỏ rác, cơ hội giữ được đứa trẻ này và sinh nở thuận lợi là cực kỳ mong manh. Nàng cẩn thận từng li từng tí, sống như đi trên băng mỏng, nhưng vẫn không qua mắt được tai mắt của Lệ phi đang được sủng ái.

Nhưng chung quy nàng cũng có chút vận may. Ngày Lệ phi định hại nàng sảy thai, cung nữ thân cận liều chết chạy đến cung Hoàng hậu cầu cứu.

Ai cũng biết Hoàng hậu nương nương là vợ cả của Tiên đế, nhưng năm xưa khi sinh hạ Trưởng công chúa đầu lòng đã bị tổn hại thân thể, từ đó ốm yếu bệnh tật, ít khi quản lý sự vụ. Sau này lại mang thai lần nữa, sinh hạ đích tử duy nhất (Hoàn Nguyên Gia) xong thì càng quanh năm nằm liệt giường.

Nhưng ngày ấy, không ai biết vì sao Hoàng hậu lại động lòng trắc ẩn. Vì một Thục nữ nhỏ bé vô danh, bà đã mang người đi ngay dưới mắt Lệ phi hống hách, sau đó luôn che chở cho Tuyên thị đến khi nàng thuận lợi sinh nở.

Tuyên thị sinh hạ hoàng tử, lẽ ra có thể được phong làm Mỹ nhân. Nào ngờ Thất hoàng tử vừa chào đời không lâu, bệnh tình Hoàng hậu đột ngột trở nặng rồi qua đời.

Trong cung lan truyền tin đồn Thất hoàng tử mệnh cách điềm xấu, khắc chết Hoàng hậu, khiến Tiên đế chán ghét đứa con trai này tột độ. Ngài lập tức hạ lệnh ban chết cho Tuyên thị, đưa Thất hoàng tử đến hành cung nuôi dưỡng, thậm chí không cho ghi tên vào gia phả hoàng gia. Một hoàng tử không có tên trong gia phả thì căn bản không được coi là hoàng tử, do đó mất đi khả năng kế thừa ngôi vị.

Lệ phi tưởng rằng đứa trẻ sơ sinh nhỏ bé ấy chắc chắn đã chết lặng lẽ ở hành cung từ lâu, không ngờ vẫn luôn có người âm thầm giúp đỡ. Người đó chính là Ngũ hoàng tử Hoàn Nguyên Gia, khi ấy mới bảy tám tuổi.

Cứ thế, Thất hoàng tử – tức Minh ca nhi – lớn lên dưới sự bảo vệ của Hoàn Nguyên Gia đến năm 6 tuổi. Nhưng trong một vụ hỏa hoạn ngoài ý muốn ở hành cung, nó vẫn bị người ta bắt cóc ra ngoài định giết người diệt khẩu. Ám vệ đuổi theo tiêu diệt thích khách nhưng bản thân cũng trọng thương, không đủ sức đưa Minh ca nhi về nơi an toàn. Trước khi chết, hắn chỉ cho Minh ca nhi một hướng đi, nhưng sau này Hoàn Nguyên Gia tìm đến đó lại không thấy tung tích Minh ca nhi đâu.

Suốt một năm qua, Hoàn Nguyên Gia vẫn kiên trì tìm kiếm. Không ngờ Minh ca nhi lại lưu lạc đến tận phương Nam, rồi trời xui đất khiến được vợ chồng Nghiêm Chi Mặc nhận nuôi.

Với một đứa trẻ sớm hiểu chuyện như Minh ca nhi, từ khi sinh ra đã nếm đủ ấm lạnh chốn cung đình. Ra khỏi bốn bức tường thành, lưu lạc dân gian mới thấy tình đời trăm thái. Thế gian này có thiện có ác, có khổ có ngọt. Chắc hẳn sau này nhớ lại, quãng thời gian làm "Minh nhị gia" ở Nghiêm trạch sẽ là một nét bình yên nhất trong ký ức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!