Chương 9: Mặt trời và sắt

Sau khi kết thúc nhiệm vụ thăm dò di chỉ A173, loáng cái đã đến đêm ba mươi.

Tầng 33 đa số là người phương Đông nên không khí đón năm mới tràn ngập khắp nơi. Thời thiếu niên Triệu Một Hữu thường lượn qua từng nhà để ăn chực sủi cảo, xóm làng đều quây quần xoa mạt chược. Sau này anh quen Điêu Thiền, thằng này là công tử nhà giàu nên không quen phong tục ăn Tết xô bồ ở dưới này, thế là Triệu Một Hữu dành riêng đêm ba mươi để đón giao thừa với nó. Cứ thế bao nhiêu năm nay cũng thành thói quen.

Từ đầu tháng chạp đường phố đã trang trí rất nhiều pháo hoa mô phỏng, pháo dây điện tử, nhiều chủ hàng tiện lợi gom tiền mua hẳn chương trình thần tài để ngày nào cũng có Thần Tài 3D bận áo choàng lụa đỏ cưỡi ngựa cà lộc cà lộc trên phố, đằng trước có hẳn hai Thiện Tài Đồng Tử gõ chiêng mở đường. Nhất thời phố phường lấp lánh kim tiền, bọn trẻ con chạy theo sau Thần Tài để lượm vàng thỏi. Vàng thỏi này cũng là sản phẩm 3D, cầm trên tay sẽ biến thành tờ rơi quảng cáo của cửa hàng tiện lợi, mà chẳng ai có ý kiến gì, miễn thấy vui thấy hên là được.

Triệu Một Hữu thích xem kịch, trong kịch Tây Du thì Thiện Tài Đồng Tử theo hầu Quan Âm Bồ Tát, chẳng hiểu sao cái chương trình thần tài này lại thiết kế cho hai đứa nhỏ đi trước ngựa của Triệu Công Minh (1), chắc là bug quá.

Dù sao cũng là thế kỷ 25 rồi, rất nhiều truyền thuyết phương Đông phương Tây đều đã bị mai một, trên tầng thượng thậm chí còn chẳng có Tết, cũng không mừng Giáng Sinh, Phật Đản hay ngày Bayram (2). Tầng giữa thì chỉ tổ chức nghi lễ long trọng kỷ niệm ngày thành lập Đại Đô Thị, chỉ có tầng đáy này vẫn giữ lại vết tích cổ xưa nhất của nền văn minh cũ. Đâu đâu cũng thấy thần bay, chiêng trống, hương nến, tiếng người huyên náo và mâm trái cây đồ lễ tưng bừng.

Nhưng dù có là nơi có thể tìm về "xa xưa" nhất Đại Đô Thị thì chốn này cũng đã cách nền văn minh đích thực của nhân loại xa lắm rồi, tối thiểu là bây giờ mọi dịp cúng lễ chẳng ai còn mang người sống ra làm tế phẩm nữa.

Triệu Một Hữu đi thang máy treo lên tầng 330, đây là tầng chuyển giao giữa tầng đáy và tầng giữa, ở đây rất đông băng nhóm, thành phần cư dân vô cùng phức tạp. Lối vào là một cổng chào lợp ngói xanh, sơn trụ đỏ.

Hôm nay là đêm giao thừa, có thể coi là một buổi tối khá yên bình ở tầng giữa. Dưới cổng chào có một bà lão bán hàng vỉa hè, trên xe đẩy của bà là các loại kính nhựa đủ màu. Triệu Một Hữu đi qua, đưa tiền, "Bà ơi, vào Quán Bà Già nhé."

Bà lão toét miệng cười để lộ ra một chiếc răng vàng rồi đưa cho anh một cái hộp màu đỏ.

Triệu Một Hữu mở hộp ra, bên trong có cặp kính áp tròng.

Chỉ có người trong nghề mới biết tầng 330 thật ra là một "khu phố ảo".

Nếu có người ngoài ở tầng giữa xuống đây thăm thú họ sẽ chỉ được thỏa trí tò mò với mỗi cái cổng chào màu đỏ ma quái, còn cảnh vật trong tầng này chắc chắn sẽ khiến họ thất vọng. Chỉ có những tiệm đồ ăn nhanh rất hợp vệ sinh an toàn thực phẩm, khu trượt băng sạch sẽ, cả quán bar cũng cấm trẻ vị thành niên. Nhưng nếu họ biết mua một "đôi mắt" ở cổng chào rồi đeo vào, những thứ họ thấy sẽ hoàn toàn khác.

Triệu Một Hữu đeo kính vào, phía sau cổng chào vốn trống hoác đột nhiên mọc lên bảng hiệu gắn đèn nê

-ông cao bằng tòa nhà mười tầng, người trong nghề hay gọi đùa đó là "Đèn do thám", bởi vì ánh sáng lập lòe trên đó cập nhật liên tục tình hình thắng thua của các sòng bạc trong tầng.

"Đôi mắt" Triệu Một Hữu mua được kết nối với thiết bị màng nhĩ nano, lúc này trong tai anh bắt đầu có âm thanh ồn ào, tiếng xúc xắc, tiếng bật lửa, tiếng cụng ly, tiếng thịt cháy xèo xèo trên vỉ sắt... Một con lân khổng lồ gầm rú lao sượt qua người anh, hình ảnh này oai phong lẫm liệt hơn Thần Tài 3D của mấy chủ hàng mạt rệp nhiều, đồng vàng rơi như thác từ bờm sư tử, đó là vàng thật, vàng có thể mang đến các sòng bạc lớn để đổi lấy xu vào chơi.

Nếu bảo kính thực tế ảo tạo ra thực tế là ảo thì ở tầng 330 này "đôi mắt" nano lại mở ra thế giới thực sự. Triệu Một Hữu đi qua rất nhiều người, nếu không có "đôi mắt" hẳn họ đều ăn bận chỉnh tề, đi đứng đàng hoàng, nhưng qua "đôi mắt" họ trở thành những gã say khướt suồng sã ôm ấp những cô gái trang điểm cầu kỳ. Có gã kia chắc là khách chơi bịp bị chương trình bảo vệ của sòng bạc đánh cho bầm mặt, nhưng người không đeo "mắt" nhìn vào chỉ nghĩ anh ta say quá nên đi đứng liêu xiêu, cuối cùng cắm đầu vào thùng rác.

Đã một thời gian Triệu Một Hữu không đến nơi này, dạo này tiền bạc không thiếu lắm, anh không đi sòng bạc mà vào một quán rượu.

Ngoài cửa quán treo bảng hiệu bốn chữ, Quán rượu Bà Già.

Trong văn chương "quán rượu" thiên về một tính từ hơn là một danh từ. Trong những tiểu thuyết dành cho giai cấp tư sản nó thường được dùng để ám chỉ mối tình ngoài giá thú, trong tiểu thuyết võ hiệp nó khiến người ta liên tưởng đến giới giang hồ loạn lạc, nó đàng hoàng hơn nhà nghỉ, nó mờ ám hơn cửa hàng tiện lợi. Dưới ánh đèn mờ, máy hát tự động phát một băng nhạc hơi nhiều tạp âm, người ta có thể ngồi bên cửa sổ tâm tình lãng mạn, cũng có thể chui vào phòng riêng để đâm chém nhau.

Quán rượu Bà Già chính là một nơi như thế.

"Ai da, anh Triệu này!" Triệu Một Hữu vừa vào quán đã có mấy vị khách tinh mắt nhận ra anh, thế là tiếng chào hỏi rộ lên rôm rả, "Anh Triệu đến đấy!" "Vào đây ngồi đi anh Triệu!" "Hi, Triệu!" "Chúc mừng năm mới anh Triệu nhé!"

Có người ra tận nơi chào, "Lâu lắm anh Triệu không đến rồi, có phi vụ đấy có làm không?" mới đó đã bị người khác đẩy ra, "Tết nhất mà! Không biết phép tắc của anh Triệu à, ăn Tết không mở hàng!", rồi người đó nhỏ giọng bảo với Triệu Một Hữu, "Bao giờ anh Triệu mới cược tiếp đấy? Lần trước anh thắng quả ấy giờ vẫn còn treo tít trên đỉnh đèn do thám kia kìa, bao nhiêu năm rồi chưa ai qua được anh!"

Triệu Một Hữu cười cười, anh tán gẫu với mấy người quen một lúc rồi mới hỏi: "Bà Già đâu rồi?"

Có tiếng gảy bàn tính "xạch" một cái sau quầy, tiếp đó là giọng phụ nữ lạnh lùng vang lên: "Đây."

Triệu Một Hữu đi qua, cười bảo: "Chúc chị năm mới vui vẻ."

Người ngồi sau quầy là một phụ nữ mặc xường xám có gương mặt phương Đông điển hình, đẹp như trái đào, lạnh lùng như đá. Cô ta ngẩng lên nhìn Triệu Một Hữu rồi "ừm" một tiếng và cúi xuống tiếp tục tính sổ.

Đã ít lâu Triệu Một Hữu không ghé quán, anh thấy cạnh quầy bar có một bể nước đứng, bên trong trang trí bối cảnh rất đẹp và thả rất nhiều cá cảnh nhiệt đới đủ màu, "Sao Bà Già tự dưng lại nuôi cá thế? Đây là cá gì vậy?"

Chưa nói dứt lời đã có con ma men từ đâu lao đầu vào cạnh bể, Triệu Một Hữu chưa kịp cản người đó đã ôm bụng "ọe" tóe lóe vào trong.

Triệu Một Hữu: "..."

"Cậu sẽ không muốn biết đâu." Bà chủ búng tay một cái, người máy dọn dẹp lập tức ném con ma men ra ngoài rồi dọn luôn bể cá đi mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!