Trước khi Triệu Một Hữu vào di chỉ A173 anh đã để lại lời nhắn ở rạp hát rằng hôm nay ai đến hỏi, thậm chí là chính Vai Chính đến người hóa trang cũng chỉ được trả lời: "Anh đừng tìm, người ta dặn hôm nay ông chủ Liễu không ở tầng 33."
Như Điêu Thiền khi nghe vậy nó hiểu đúng như vậy, còn đổi lại là Vai Chính nghe nói thế anh ta sẽ hiểu ngay đây là manh mối Triệu Một Hữu để lại cho mình... đừng ở tầng 33.
Ngoài tầng 33 Vai Chính chỉ đến một nơi, cũng chính là nơi Triệu Một Hữu muốn anh ta đến.
Di chỉ A173.
Phải nói là ngay từ đầu mình không hề đoán ra tình huống này. Triệu Một Hữu nghĩ thầm.
Dù sao anh cũng chẳng biết gì về chồng Vai Chính, ông lão là người trong di chỉ, đương nhiên Triệu Một Hữu không dám hoàn toàn tin tưởng ông ta. Anh nhắn như thế như một cách đề phòng, nếu anh chết thật ít nhất có người biết phải nhặt xác anh ở đâu.
Cuối cùng sự thật còn sốc hơn cả những gì anh đoán. Triệu Một Hữu nhìn cậu thiếu niên trong phòng, rõ ràng cậu ta cũng đang bị hoảng loạn, lát sau như thể đã tỉnh trí lại cậu ta mới nói, "Mình đã làm gì vậy?"
Ông lão cười bất đắc dĩ nhưng lại nói giọng rất cương quyết, "Nên kết thúc giấc mơ này rồi, Thất Tuyệt."
Thiếu niên vuốt mặt, hít sâu một hơi, "Em từ chối." tiếp đó không biết cậu ta lấy đâu ra một chiếc mặt nạ đeo lên mặt, đó là một cái mặt trắng trơn. Đoạn, cậu ta nói dứt khoát: "Rồng."
Đường nét của một con rồng bảy màu hiện lên trên tờ giấy trắng, trong nháy mắt thiếu niên trở thành một con rồng dài ngoằng, nó gầm lên rồi lao về phía Triệu Một Hữu, trông kiểu này là định sống chết với anh rồi. Vai Chính tái mặt, anh ta vội xô Triệu Một Hữu ra, "Đi mau!"
Triệu Một Hữu nhìn con rồng từ thiếu niên biến thành, anh cảm thấy đầu óc thằng nhỏ này cũng bệnh thật, cái món bệnh tâm thần này đúng là muôn màu muôn vẻ.
Anh đang định mở miệng nhận xét gì nữa nhưng tình thế có vẻ không đơn giản như bề ngoài, à vâng bề ngoài cũng không đơn giản cho lắm. Nhưng từ góc độ người quan sát anh dễ dàng gạt đi mây mù để thấy mấu chốt tưởng chừng bí ẩn của sự việc...
"Mời đi theo tôi." Ông lão kéo anh đi, trang viên đã sụp đổ gần hết, họ vào xe chạy về phía đường hầm, Triệu Một Hữu còn ngậm điếu thuốc trên môi, trong cơn cuồng phong anh chỉ còn độc một điếu thuốc, "Sao ông lại muốn làm thế?"
"Ở tuổi của tôi, nhiều việc không cần đến lý do." Ông lão đạp ga, xe phóng vọt lên nhanh chưa từng thấy. Lúc này ông ta thật sự không giống một ông già nữa, cuồng phong thổi bạt mái tóc trắng để lộ ra cặp mắt bình thản ung dung, trong cái tốc độ bàn thờ này thậm chí ông ta còn thản nhiên thả tay phải khỏi tay lái để tự châm một điếu xì
-gà.
Cuối cùng khi họ đã thoát khỏi không gian bạo động, cảnh vật bốn phía lại trở thành màn hình nhiễu tuyết xẹt xẹt. Triệu Một Hữu chẳng còn điếu thuốc nào, cuồng phong vả hàng đống bụi đất vào mặt anh, anh phải thò đầu qua cửa sổ ho khù khụ.
"Thế mới bảo sáp vuốt tóc rất tốt, mà người trẻ lại không ưng dùng." Ông lão cắn điếu xì
-gà, đưa cho anh một cái lọ thủy tinh. Triệu Một Hữu cầm lấy mở ra, anh ngửi được mùi dầu cây du quen thuộc.
Ông lão phả khói, "Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu chàng trai trẻ, khi Thất Tuyệt mất kiểm soát toàn bộ không gian sẽ rung chuyển, cậu ấy sẽ đuổi kịp nhanh thôi."
Phả khói thật ra cũng là một môn nghệ thuật, hồi mười mấy tuổi Triệu Một Hữu từng cố bắt chước kiểu ngậm thuốc trông rất sầu đời của mấy nhân vật NPC trong trò chơi nhưng tiếc là anh không học được cái hồn của họ. Anh làm theo chỉ giống thằng lưu manh thiếu ngủ. Thế mà lúc này nhìn ông lão kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, miệng phả khói mù mịt Triệu Một Hữu mới nhận ra hình tượng mình từng theo đuổi thời niên thiếu còn lâu mới chất bằng.
Chỉ một vòng khói người ta đã có thể thấy được cả bóng dáng thanh niên gai góc, trung niên lịch lãm và tuổi già thong dong. Gương mặt ông ấy biến hóa trong khói thuốc, những đường phác họa vừa mơ hồ vừa cụ thể. Khi hình tượng tan đi, cuối cùng còn lại là một gương mặt ấm áp, vết chân chim trên khóe mắt tựa như điêu khắc bằng ngà voi, dưới lớp đồ tây là ngọn núi lửa âm ỉ chưa bao giờ tắt.
Ông lão đã già, nhưng ông ta sống động hơn cả tuổi trẻ, bởi vì giờ này linh hồn ông ta đã có nơi chốn trở về.
Triệu Một Hữu hiểu rồi, đúng là không cần phải hỏi lý do, ở tuổi của ông lão chữ yêu nghe thật vô vị, quân vương chinh phục tuế nguyệt không phải bằng ngôn từ mà là bằng hành động và quyết tâm.
"Tôi hiểu, vừa rồi tôi xin lỗi." Triệu Một Hữu nói: "Tôi còn câu hỏi này nữa, cậu Liễu rời khỏi di chỉ đi tìm nhỏ em tôi hôm nào vậy?"
Khoảnh khắc thiếu niên biến thành rồng trong căn phòng đó mọi thứ đều trở nên liền mạch.
Ông lão cười, bảo: "Đúng là bạn của Thất Tuyệt."
Triệu Một Hữu cười: "Ngài cũng đúng là người yêu của ảnh."
Ghế sau xe đột nhiên bị chấn động mãnh liệt, không gian màu trắng quanh họ nhanh chóng sụp đổ, Vai Chính và con rồng đang vật lộn với nhau sau lưng họ.
"Tôi nghĩ tôi không cần nói thêm gì nữa." ông lão đưa cho Triệu Một Hữu một điếu xì
-gà rồi cắt đầu và châm cho anh, "Cậu thắt lại cà
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!