"Nào... xin mời các diễn viên của "Phật nói" nhìn vào ống kính, ba, hai, một, bắt đầu!"
Tiếng bấm máy tanh tách vang lên, camera bắt đầu di chuyển.
(Trong phòng thu, ống kính chĩa vào băng ghế salon dài, trên đó có mấy người đang ngồi)
Triệu Một Hữu: "Ơ, thì, nói gì nhỉ..." (vò đầu, hắng giọng) "E hèm, lúc đầu tụi tôi không định làm tiết mục này, ít nhất cũng phải đợi chú ba ra mới đủ chân chứ. Nhưng mà bà chủ khóc ghê quá, đêm hôm khuya khoắt bả dựng người ta dậy bắt đi làm. Ê ê cậu thấy có vô lý không, đáng ra hôm nay vừa đóng máy nè, thế mà áo ngủ anh đây còn chưa kịp thay đã bị thợ makeup của mấy người lôi ra trét kem nền dày cui..."
(Nói xong liền đứng dậy phô diễn thời trang dép lê quần đùi, chưa cạo lông chân trước ống kính)
(Bị Liễu Thất Tuyệt ngồi cạnh dúi lại ghế, Điêu Thiền nhận micro)
Điêu Thiền hắng giọng rồi nói: "Như quý vị thấy, đây là tiết mục hậu trường đột xuất của "Phật nói", hiện tại là 21 giờ 34 phút đêm ngày 2 tháng 4 năm 2023, vừa bàng hoàng nghe tin nhạc sĩ nổi tiếng Sakamoto Ryūichi đã qua đời. "Phật nói" từng trích dẫn tác phẩm trứ danh "Merry Christmas, Mr. Lawrence" của ngài Sakamoto, ngài Sakamoto cũng là nguồn cảm hứng quan trọng cho quá trình sáng tác kịch bản, vì vậy tối nay đoàn kịch tụ tập đông đủ ở đây để nói về cảm nhận của chúng tôi với âm nhạc trong suốt thời gian trình diễn. Xin trân trọng dành những thước phim này để tưởng nhớ nhạc sĩ, nhà soạn nhạc, ca sĩ, diễn viên, nghệ sĩ dương cầm vĩ đại của thời đại này, ngài Sakamoto Ryūichi."
Liễu Thất Tuyệt: "Đúng vậy."
Bé chồng: "Ngài Sakamoto Ryūichi là một nhạc sĩ xuất sắc, sự ra đi của ông ấy là mất mát của thời đại này."
Triệu Một Hữu: "Bà chủ khóc lú đầu sau cánh gà rồi."
Nhân viên trường quay: "Vậy xin mời quý vị nói đôi lời cảm tưởng về những ảnh hưởng của âm nhạc của ngài Sakamoto đến "Phật nói"?"
Triệu Một Hữu: "Anh Tiền chưa đến, bọn tôi đợi ảnh đã, di chỉ S45 chủ yếu là Điêu Thiền lên hình, để nó phát biểu trước đi."
Điêu Thiền (suy tư một lát): "Ừm... tôi nghĩ xem nào, đầu tiên khán giả có thể nhận thấy rõ nhất chắc chắn là bản nhạc "Merry Christmas, Mr. Lawrence", đó là tên màn 16, nhưng thật ra bản nhạc này đã xuất hiện tại màn 13 "Hoang đường, thất bại, long trọng" rồi, bà mẹ 3D của tôi đàn chính bài này để chúng tôi hoàn thành một cuộc "sinh nở" đó. Tôi đoán là mẹ tôi có cảm nhận sâu sắc với cảnh này hơn tôi."
Bà Điêu nhận micro, "Vâng, thật ra lúc đó có một vấn đề là nên dùng bản nhạc nào cho cảnh đó, Thuyền Trưởng, à chính là bà chủ nhà hát của chúng tôi, đã cân nhắc rất lâu, cô ấy còn tham khảo ý kiến của chúng tôi nữa. Vở "Phật nói" này có rất nhiều tình tiết ẩn ý về âm nhạc, ví dụ như "Fly me to the moon" xuất hiện ngay từ đầu, Liễu Thất Tuyệt và chồng cùng nghe "Casablanca", sau này có cả "Hotel California"... lúc đầu khi dựng màn 13 chúng tôi cho rằng nên dùng nhạc mang phong cách Cơ Đốc một chút, ví dụ "Even if" hoặc những bài thánh vịnh của thánh Gregory – người khai sáng, dù sao nội dung màn này là về đứa con nhân tạo và người mẹ hệ thống, rất nhiều khía cạnh được đề cập đến ở đây bao gồm cả luân lý, triết học. Hơn nữa bối cảnh "Phật nói" là thế kỷ 25, có thể tạo điểm nhấn bằng sự đối lập giữa phong cách âm nhạc tôn giáo thời Trung Cổ với tình tiết hậu hiện đại."
Điêu Thiền: "Tôi nhớ lúc ấy Thuyền Trưởng còn hỏi tôi thấy bài "Remember" thế nào, bài đó là nhạc bộ phim nổi tiếng "Skam", cũng trong phân cảnh diễn ra ở một giáo đường, nhưng mà cuối cùng lại không chọn ý tưởng đó."
Bà Điêu: "Đúng rồi, Thuyền Trưởng cảm thấy chọn bài hát thì không ổn lắm. Màn 13 tốt nhất chỉ nên đưa vào nhạc không lời thôi. Nói sao nhỉ, để cho thuần khiết. Dù tiết tấu sôi nổi hay khoáng đạt cũng chỉ nên đến từ những nốt nhạc thuần túy, có ca từ sẽ rối với nội dung."
Điêu Thiền: "Thật ra ngay từ đầu màn 13 không có tình tiết "sinh nở", lúc đó chỉ dự định là Điêu Thiền và mẹ từ biệt nhau bằng một bản nhạc, sau đó kết thúc bằng cảnh người mẹ tự sát."
Bà Điêu: "Phải rồi, kịch bản màn 13 bị chỉnh sửa nhiều lần lắm, cuối cùng lúc Thuyền Trưởng quyết định dùng "Merry Christmas, Mr. Lawrence" tôi cũng hơi bị ngạc nhiên, đương nhiên đó là một bản nhạc tuyệt vời."
Điêu Thiền: "Nhưng nghe có vẻ không hợp với cảnh tự sát lắm nhỉ." (cười) "Dù sao bản nhạc này của ngài Sakamoto với cảm nhận của một người ngoài nghề như tôi thì nó giống như đông qua xuân tới, băng tan trên mặt hồ, mầm sống đâm chồi từ lòng đất, kiểu vậy hơn."
Nhân viên trường quay: "Vậy tại sao cuối cùng vẫn chọn bản nhạc này?"
(Bà Điêu và Điêu Thiền cùng cười) Bà Điêu đáp: "Bởi vì có thêm tình tiết "sinh nở" đó."
Liễu Thất Tuyệt (giơ tay): "Tôi xen vào một chút, tình tiết "sinh nở" thật ra là cảm nhận cá nhân của Thuyền Trưởng với bản nhạc "Merry Christmas, Mr. Lawrence", không đại diện cho góc nhìn của số đông thính giả đâu. Nguyên gốc bản "Merry Christmas, Mr. Lawrence" là nhạc phim của một phim điện ảnh đề tài chiến tranh, nói về tình yêu mập mờ giữa hai người lính thời thế chiến thứ hai.
Phim và nhạc đều rất hay, khán giả nếu thấy hứng thú có thể tìm để thưởng thức, chắc chắn mỗi người đều sẽ có cảm nhận riêng."
Bé chồng: "Đoạn quen thuộc nhất trong bản "Merry Christmas, Mr. Lawrence" là từ phần âm nảy dồn dập từ rất nhiều nốt phần mười sáu ấy, bình thường phần này sẽ được đệm violon. Nghe lần đầu đúng là hơi chói tai, tôi nhớ lần đầu tôi nghe đến đoạn ấy còn bị giật mình run cả người." (cười)
Triệu Một Hữu: "Mấy người không biết đâu, bà chủ replay bản này cả đêm luôn. Sáng ra tôi vào phòng cổ ối trời ơi, khói thuốc nồng nặc, muỗi bay vào cũng phải bị hun chết."
Điêu Thiền: "Thật ra trong kịch bản có rất nhiều tình tiết ẩn ý về bản nhạc này, ví dụ "Giữa âm nảy dồn dập từ vô vàn nốt phần mười sáu, 16 năm cuộc đời ngắn ngủi của cậu ta trôi vụt qua..." chính là đoạn âm nảy từ những nốt phần mười sáu đó, thật là đặc sắc. Sau đó chính là phần mô tả "sinh nở", vì đoạn này là hợp tấu violon và dương cầm, cao độ và tiết tấu hơi khác nhau, tiếng đàn violon sáng hơn rõ ràng đúng không, đó là đứa trẻ chào đời, còn tiếng đệm dương cầm trầm hơn càng gợi cảm giác... ừm, nói sao nhỉ... giống như người mẹ nằm trên bàn sinh thở dốc nhỉ? Bởi vậy mới bảo có thể liên tưởng đến sinh nở. Cảnh người phụ nữ sinh con thật ra là hình ảnh có tính đối lập mãnh liệt. Có thể nói người mẹ đánh cược mạng sống của mình để đổi lấy sinh mệnh của đứa con ra đời, sự đối chọi này sẽ được tiêu hóa một phần bởi tình yêu, một phần nữa còn tồn tại dài lâu trong mối duyên nợ tình thân giữa mẹ và con."
Bé chồng: "Một chủ đề phức tạp, nhỉ."
Bà Điêu: "Trong kịch bản còn có một ý "lưỡi dao chém cơ thể người phụ nữ thành 753 mảnh", thật ra đó là ám chỉ 753 nốt trong bản nhạc, nhưng mỗi phiên bản có một nhạc phổ nên hình như số lượng nốt nhạc cũng không nhất quán đâu."
Điêu Thiền: "Tóm lại đấy đúng là một màn rất đặc sắc, tôi rất thích phần nói về "người mẹ" trong đó, nó bác bỏ một phần quan niệm truyền thống về sự hy sinh thuần túy của người phụ nữ trong gia đình, thay vào đó ta coi nó là hành trình tìm kiếm chính mình trong sinh nở và cái chết, mà giữa cái chết và sinh dục cũng có rất nhiều..."
Liễu Thất Tuyệt (ngắt lời): "Thuyền Trưởng đã bảo đừng có nói nhiều thế, trong lòng một nghìn độc giả có một nghìn Hamlet. Có phải làm bài phân tích đâu, rạp mình không có bộ đáp án cụ thể nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!