Chương 45: Con tàu của Theseus

Dù đã cảnh giác lùi lại mấy bước Điêu Thiền vẫn bị nước bể cá văng vào mặt ướt nhẹp.

Không còn cách nào khác, Điêu Thiền đành phải né trái né phải và đương nhiên là vẫn bị cá cảnh bay đến vả bôm bốp vào mặt. Mãi sau bể cá im im lại nó mới vừa thở vừa vuốt nước trên mặt, "Mày nghe tao giải thích đã Triệu Mạc Đắc."

"Mày đi mà giải thích với Liễu Thất Tuyệt!" Triệu Một Hữu bây giờ không khác gì một người đàn bà mãn kinh đã bị hormone nữ hành cho rồ dại, "Cả đám chúng mày là lũ trời đánh thánh đâm!!"

"Nó cáu quá." Điêu Thiền quay sang hỏi Tiểu Yêu, "Thằng Liễu có để lại tuyệt chiêu gì không? Con có gì tiêm cho nó một mũi được không?"

Tiểu Yêu đang cặm cụi nhặt cá dưới đất, nghe vậy thằng nhỏ ngẩng lên nghĩ nghĩ rồi bảo: "Viện trưởng ơi, chú có muốn biết tình trạng cơ thể viện phó giờ thế nào không?"

Vừa nghe thế Triệu Một Hữu đã nín bặt.

Cá vàng lại rơi "bộp bộp" xuống nước.

"Ấy da." Điêu Thiền có vẻ rất ngạc nhiên, "Thì ra chú có giá vậy sao?"

"Im." Triệu Một Hữu lạnh lùng nói, "Nói chuyện đàng hoàng, nhanh."

Tiểu Yêu mỉm cười, đi ra sau quầy rửa tay. Trong tiếng nước rào rào, Điêu Thiền thở dài nói: "Chuyện là thế này, bây giờ mày có hết ký ức cũ rồi phải không Triệu Mạc Đắc? Tao nhớ lúc đó thằng Liễu đã điều chỉnh một chút bộ não nguyên sinh này của mày, mà bây giờ kết nối giữa hai bộ não đã hình thành nên hẳn là mày có cả ký ức của bộ não tạo vật kia nữa."

"Đúng, tao nhớ hết." Triệu Một Hữu nói, "Nhưng mà tóm lại cái "kết nối" mày bảo là gì? Không lẽ bộ não kia cũng biết hết những gì tao đang thấy bây giờ à?"

"Đời nào, sao thế được. Thế chẳng hóa ra tụi mình bày mưu ngay trước mặt Tiền Đa Đa à." Điêu Thiền khoát tay, "Kết nối này hình thành trên cơ sở con dấu tinh thần, nó chỉ hoạt động khi con dấu bị k. ích thí. ch thôi. Ngoài ra còn cần một số điều kiện mà chỉ có năng lực tạo vật của thằng Liễu mới làm được... để mai mốt tao cho mày xem luận văn." Nói rồi Điêu Thiền lại nhìn đồng hồ đeo tay, "Giờ nói chuyện chính đã."

"Nếu mày có ký ức luân hồi thì mày cũng biết thật ra tao là người nhân bản nhỉ, Triệu Mạc Đắc."

Thể chất của nhà họ Điêu hình như có xung đột với kỹ thuật lượng tử, cả bà Điêu và Điêu Thiền đều không vượt qua được thí nghiệm dung hợp lúc đầu.

Nhưng phía Nam Cực cũng không bỏ qua hai vật thí nghiệm này, họ lại mở một nhánh nghiên cứu mới, chuyên phát triển đề tài "chương trình tủy não".

"Chương trình tủy não" là công nghệ đỉnh cao về bộ não của thế kỷ 22. Triệu Một Hữu từng được thấy hai loại sản phẩm độc đáo của kỹ thuật chế tạo người nhân tạo là "người cải tạo gien" và "người cơ giới" trong Thành phố lý tưởng ở di chỉ S45. Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai đối tượng này là bộ não ở dạng nguyên sinh hay không, trong đó người cải tạo gien có bộ não nguyên sinh thai nghén từ cơ thể mẹ, còn người cơ giới là sản phẩm 100% công nghiệp, bộ não họ là chương trình tủy não.

Cơ sở của chương trình tủy não là công nghệ sinh vật điện tử và thần kinh học, nó là một bộ não hoàn toàn nhân tạo.

Nhưng công nghệ này đã hoàn toàn thất truyền khi Đại Đô Thị được thành lập. "Khoa học kỹ thuật không thể chế tạo được bộ não" dường như đã trở thành một lời nguyền, mọi nỗ lực nghiên cứu của chính quyền Đại Đô Thị đều thất bại. Mục đích phía Nam Cực mở nhánh nghiên cứu mới từ thí nghiệm dung hợp cũng là để khôi phục lại kỹ thuật này thông qua di chỉ.

Vậy là một "nhà họ Điêu" được ra đời chỉ để phục vụ cho thí nghiệm.

Tạo ra một lượng người nhân bản khổng lồ để cung cấp số liệu sống liên tục cho hệ thống.

Cái hệ thống 3D gọi là "mẹ" đó đã hoàn thành sơ bộ quá trình kiến thiết bộ não nhân tạo rồi.

"Bản gốc để phục chế cậu chủ nhà họ Điêu đúng là tao, nhưng sau đó họ thay đổi rất nhiều chi tiết trong cuộc đời tao dẫn đến có những người nhân bản không hề giống "Điêu Thiền" chút nào." Điêu Thiền nói.

Triệu Một Hữu: "Vậy bây giờ mày là ai? Người nhân bản hay vẫn là "Điêu Thiền" lúc đầu?"

"Điêu Thiền lúc đầu chết rồi, Điêu Thiền viện phó Cố Đô mà mày biết ấy Triệu Mạc Đắc, chết ngắc chết hẳn rồi." Điêu Thiền gãi đầu, "Năm đó nó đâm mày xong là phát điên, không lâu sau thì chết não, hết cứu."

Tiểu Yêu vẫn đang rửa tay, tiếng nước chảy vẫn quanh quẩn trong quán.

"Nhưng bọn Nam Cực cũng không tha cho tao, à nói thế nghe hơi kỳ nhỉ, ý là Điêu Thiền đầu tiên có giá trị sử dụng nên chúng dùng nó làm bản gốc để phục chế ra một đống người nhân bản, thả vào trò chơi "nhà họ Điêu". Nếu mày muốn hỏi về mặt vật lý tao là ai, thì có thể nói tao là một trong đống người nhân bản đó, Triệu Mạc Đắc ạ."

"Mày luân hồi bao nhiêu lần trong thí nghiệm dung hợp thì trò chơi nhà họ Điêu diễn ra bấy nhiêu lâu. Trong quá trình làm thí nghiệm dài dằng dặc, bọn Nam Cực... giờ nên gọi là tầng 900, phát hiện ra hình như do Điêu Thiền đời thứ nhất bị ảnh hưởng nên người nhân bản lại có được thể chất đặc biệt. Bọn tao cũng vào được di chỉ và trở thành nhà khảo cổ."

Người nhân bản Điêu Thiền khác với nhà khảo cổ bình thường, bọn nó không phải giữ lại bộ não, chỉ thay mỗi cơ thể sau mỗi lần luân hồi mà cứ hỏng là vứt hết, lại tạo ra một đứa mới. Vậy là cứ sau một vòng luân hồi lại có một Điêu Thiền mới ra đời.

"Nhưng tầng 900 không hề biết sau nhiều lần "nhà khảo cổ Điêu Thiền" bị phục chế, bộ não của chúng tao lại chịu ảnh hưởng của dư ba lượng tử và dần dần cơ thể phục chế bắt đầu có ký ức bẩm sinh."

"Ngay từ đầu chỉ là những giấc mơ rất rời rạc, về sau chúng kết nối lại với nhau... cho đến khi thằng Liễu tìm thấy một Điêu Thiền nhân bản."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!