Chương 43: Quán rượu Bà Già

Sau tiếng súng, dường như Triệu Một Hữu không nhớ được gì nữa.

Xe cảnh sát lao đến ầm ầm, ánh đèn dò xét quét qua cửa sổ thủy tinh, những cỗ máy giết chóc bu đông như ruồi, ngoài trời mưa bay lạnh buốt. Màu xám trắng, viên đạn vốn là màu xám trắng, nhưng bị máu trong sọ nhuộm thành đỏ tươi.

Không biết Điêu Thiền dùng loại súng gì mà có thể bắn cho đầu nó nổ tung như vậy, máu tươi văng đầy mặt Triệu Một Hữu, máu của người nhân bản cũng tanh vậy hả? Mùi máu như lưỡi dao găm vào cổ họng anh, khiến anh muốn ọe. Có tiếng bước chân chạy vội vã trong hành lang bên ngoài. Hình như có ai đập vỡ kính, anh thấy được mưa.

Đây không phải lần đầu tiên anh thấy mưa.

Trong trí nhớ hỗn độn của anh hình như cũng từng có cảnh tượng giống thế này, ở cao ốc Thủy Ngân anh gặp được người nhân tạo dẻo dai mạnh mẽ, người đó lao về phía anh như trống nổi, như lưỡi mác. Họ cùng tông vỡ vách kính để phi vào không trung, ánh trăng như trở thành chất muối tẩy rửa, mảnh kính vỡ trút xuống như mưa cùng kim cương giấu trong xương sườn.

Ngày hôm đó trời đâu có mưa, thế thì chất lỏng rớt trên mặt anh là cái gì?

Mặn, hay là nước mắt?

Một giây trước khi lại mất đi ý thức, Triệu Một Hữu đã nghĩ hóa ra người nhân tạo cũng có nước mắt.....

Khi tỉnh lại lần nữa, Triệu Một Hữu thấy cá vàng.

Dạo này anh phải trải qua hơi nhiều thứ, chết rồi sống, sống rồi hôn mê, mỗi lần tỉnh lại đều cảm giác như vừa qua một giấc mơ dữ. Thậm chí anh hơi bị ngại mở mắt ra, trời mới biết lại là khung cảnh kỳ khôi gì đang chờ đón mình.

Nhưng lần này hình như hơi khác, Triệu Một Hữu nhìn những con cá cảnh nhiệt đới xúng xính bơi qua trước mắt, quanh anh có cả đá núi lửa và tiểu cảnh cây lá đỏ, trong góc là đường ống nước với đầu sục oxy... Nếu anh không nhầm thì...

Mẹ kiếp anh đang ở trong một bể cá.

Có tiếng nhạc khe khẽ truyền đến trong nước, Triệu Một Hữu nghe thấy quen quen, anh tập trung lắng nghe một lát thì nhận ra đó là "Fly me to the moon".

Giai điệu càng rõ ràng, anh càng nhìn thấy rõ khung cảnh xung quanh hơn.

Trước bức vách bằng gỗ sồi có một kệ bày máy quay đĩa cổ điển, tỏa ra ánh sáng màu vỏ chanh. Trong phòng không bật nhiều đèn lắm nên anh chỉ thấy được mờ mờ hàng ghế bên cửa sổ, cửa sổ là loại cửa trượt có treo rèm bằng nhung thiên nga và cả loại rèm lá màu xanh lục, còn có những cái tách cà phê khảm men.

Có tiếng rắc rắc, người phụ nữ đứng sau quầy đang xẻ đá.

Triệu Một Hữu biết đây là đâu rồi.

Nếu không phải là cảnh 3D... thì đây chính là quán rượu Bà Già ở tầng 330.

Triệu Một Hữu thử gọi: "... Bà Già à?"

Bà chủ ngừng tay, quay lại nhìn, "Chú tỉnh đấy à."

Triệu Một Hữu có rất nhiều câu muốn hỏi, ví dụ tại sao anh lại ở đây, Điêu Thiền đâu rồi? Nhưng người phụ nữ không cho anh cơ hội nói, "Dùng một ly nhé?"

Khách mà từ chối lời mời của bà chủ thì bất lịch sự quá, nhất là ở quán Bà Già. Triệu Một Hữu không biết bà này đang ủ mưu gì nên anh đành đáp: "Vậy cho tôi một ly."

Bà chủ cũng không hỏi anh muốn uống gì, bà ta rửa tay, ướp lạnh cái ly rồi lấy ra Vodka và Grand Marnier, thêm vài giọt chanh và nước nam việt quất. Sau đó là một màn lắc bình pha chế rào rào, cuối cùng rót vào cái ly miệng loe.

Cocktail đã sẵn sàng, bà chủ đẩy cái ly về phía trước, bộ đồ trên người biến hóa thành một chiếc váy múa màu bạc theo cử động của bà ta. Bà ta mỉm cười với đôi môi tô son đỏ trông vô cùng quyến rũ, "Mời viện trưởng thưởng thức cocktail "Đại Đô Thị"."

Quả là một ly rượu phù hợp với hoàn cảnh, màu sắc rất dễ khiến người ta ảo tưởng về những chuyện trăng gió lẳng lơ trong một thành phố. Triệu Một Hữu đang định cảm ơn thì chợt nhận ra bà chủ vừa nói gì, "Bà gọi tôi là gì?"

Cô ta không đáp mà lấy một chai Whisky lúa mạch đen, rót thêm Vermouth và Campari rồi bỏ đá vào khuấy. Cuối cùng là nặn vỏ cam tạo thành một lớp sương mờ bay bay.

Cô ta nâng ly rượu mới pha lên, cụng với "Đại Đô Thị", hai cái ly va vào nhau nghe lanh canh.

Triệu Một Hữu biết món đồ uống này, tên nó là "Bạn cũ".

"Lâu lắm không gặp, viện trưởng." người phụ nữ uống cạn ly rượu rồi quệt miệng, cách cô ta làm động tác này thật là phóng khoáng và yểu điệu. Triệu Một Hữu buột miệng hỏi, "Bà là ai?"

Cô gái đưa tay ra như đang chùi lớp sương mù trước mắt anh, dáng vẻ và giọng nói ảo ảnh biến mất, lần đầu tiên Triệu Một Hữu nhìn thấy hình hài thực sự của chủ quán rượu Bà Già.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!