Chương 4: Đại Đô Thị

"Đừng có mà đá lông nheo với tôi, tôi không thích đàn ông đâu." Triệu Một Hữu ngẩng lên nhìn chuyên viên, "Làm gì mà kịch tính thế nhỉ."

"À với lại…" anh duỗi chân duỗi cẳng rồi ghếch chân lên, "Sao nghe anh nói cứ như tôi chính là người sống bị mang ra khỏi di chỉ vậy?"

Mặt vị chuyên viên tự dưng tái mét, cuối cùng anh ta cố nặn ra một nụ cười: "Việc này thì anh yên tâm, trước mắt chưa có nhà khảo cổ nào có thể phá vỡ liên tiếp hai quy tắc của di chỉ cả."

Triệu Một Hữu nhẩm lại bốn quy tắc vừa nghe, anh đã phá vỡ cái thứ hai, não bị thương mà không làm sao. Vậy là người phá vỡ quy tắc thứ tư là một người khác.

"Cái người sống mà nhà khảo cổ mang ra khỏi di chỉ đó…" anh hí hửng hỏi, "Tôi gặp người đó được không?"

"Cơ thể sống này hiện nay đang được chính phủ ghi nhận tình trạng chưa rõ, nó đã mất tích ngay sau khi rời khỏi di chỉ, chúng tôi không chặn được." chuyên viên nói: "Mức độ thăm dò của di chỉ số A173 đã khá cao rồi, lần này ngoài quy trình thông thường anh còn có một nhiệm vụ nữa đó là thử tìm kiếm những manh mối liên quan đến vật sống đã mất tích, tốt nhất là có thể đánh giá được lai lịch của nó."

"Ê không đúng, cái này hơi lạ nha." Triệu Một Hữu nói, "Các anh còn chưa từng gặp nó thì làm sao mà kết luận được nó là vật thể sống?"

"Chính phủ có một hệ thống có thể quan trắc được toàn bộ các di chỉ." Chuyên viên đáp: "Độ chính xác của hệ thống này không quá cao nhưng cũng là tối tân nhất trong điều kiện khoa học kỹ thuật hiện tại. Dù không thể quan trắc được cụ thể mọi thứ phát sinh trong di chỉ nhưng chúng tôi giám sát được tất cả dấu hiệu sự sống ra vào di chỉ."

Triệu Một Hữu nhìn xuống tập tài liệu, trang cuối có một dòng chữ in đậm to đùng: … QUAN TRẮC PHÁT HIỆN VẬT SỐNG RỜI KHỎI DI CHỈ A173, VẬT THỂ SỐNG KHÔNG TƯƠNG XỨNG VỚI HÌNH MẪU ỔN ĐỊNH.

Hệ thống nhận định vật thể sống đầu tiên bị đưa ra khỏi di chỉ có nguồn gốc từ trường vực lượng tử.

"Nhà khảo cổ đã mang được vật thể sống ra khỏi di chỉ là Lý Đại Cường, hồ sơ của anh ta có trong tài liệu đã giao cho anh." Chuyên viên nói: "Nhưng sau khi đưa vật thể sống ra ngoài anh ta đã quay lại di chỉ ngay lập tức và không trở ra nữa, ghi nhận mất tích từ thời điểm đó."

"Được, tôi hiểu rồi." Triệu Một Hữu ngẫm nghĩ một chốc rồi nói: "Khi nào thì nhiệm vụ bắt đầu?"

"Ba ngày nữa, vì đây là lần đầu tiên anh làm nhiệm vụ thăm dò nên chính phủ sẽ cử một nhà khảo cổ khác đồng hành với anh."

"Điêu Thiền không được à?"

"Cấp bậc của công dân Điêu Thiền tương đối cao, mặt khác anh ấy đã có di chỉ thăm dò cố định. Việc cứu anh vừa rồi chỉ là hành động khẩn cấp ngoài kế hoạch. Sau này khi cấp bậc của anh tăng lên hai người sẽ có cơ hội hợp tác với nhau."

Lúc sau trở lại tầng đáy việc đầu tiên Triệu Một Hữu làm là tẩn cho Điêu Thiền một trận, đúng hơn là hai thằng đánh nhau, đánh đến ọe cả cơm, ọe hết rồi chúng lại quàng vai bá cổ nhau đi ăn tiệm. Lúc uống xỉn gần chết Điêu Thiền mới bảo anh: "Xin lỗi nhé, Tây Thi."

"Không phải xin lỗi." Triệu Một Hữu nói giọng say khướt. Đổi lại là anh thì cũng thế thôi, nếu anh có thể chất đặc biệt mà Điêu Thiền chỉ là người thường, trừ khi gặp tình huống hết sức nguy cấp anh cũng tin rằng giữ bí mật là cách tốt nhất để bảo vệ đối phương. Đánh nhau chỉ là để xả nỗi uất ức vì bị giấu giếm suốt bấy lâu, giải tỏa xong là được rồi, từ nay về sau đáng làm thế nào cứ làm như thế.

Anh và Điêu Thiền biết nhau đã lâu nhưng cũng không lâu đến mức từ thuở cha sinh mẹ đẻ. Trước khi quen anh Điêu Thiền cũng có một đoạn cuộc đời không có anh tham dự.

Phải tôn trọng lẫn nhau.

"Ờ đúng rồi, thế nhỏ em tao là thế nào vậy?" Triệu Một Hữu há hốc miệng, "Nó cũng là nhà khảo cổ à? Chính phủ thuê cả lao động trẻ em à?"

"Người bình thường trong một số điều kiện đặc biệt cũng có thể tiến vào trường vực lượng tử, nhưng khi đó họ không ở trạng thái thực thể mà chỉ là tinh thần thôi. Có thể coi là một dạng giấc mơ rất chân thực." Điêu Thiền cũng say sắp ườn xuống gầm bàn rồi, "Em mày là thế đấy, con bé là người thường thôi. Còn cái đầu đĩa kia đúng là đồ mang từ di chỉ ra thật, tầng đáy này xô bồ quá cái quái gì cũng có… có chuyên viên làm ám thị tâm lý cho con bé rồi, nó sẽ không nhớ gì đâu."

Triệu Một Hữu uống đến mức hai chân quíu vào nhau, kiểu đấy thì về nhà sao được nên hai thằng cùng tìm một phòng bệnh để ngủ một đêm, hôm sau lại bắt đầu một ngày gà bay chó sủa như mọi ngày. Cụ Đức bữa nay mê hát Khiếu Tiểu Phiên (1), món này thì có giết Triệu Một Hữu anh cũng tiếp chiêu không nổi. Thế là cụ Đức điên tiết mặt đỏ tía tai vác dao phay đuổi anh chạy vòng vòng trên hành lang cả buổi chiều, ổng đòi thiến luôn Triệu Một Hữu để anh có giọng cao vóng vót.

Hai ngày trôi qua trong chớp mắt, đêm trước hôm làm nhiệm vụ Triệu Một Hữu quẳng hết bệnh nhân cho Điêu Thiền rồi rửa mặt sạch sẽ, chuẩn bị nghiền ngẫm lại tất cả những gì xảy ra mấy hôm nay. Kết quả là con đường khởi nghiệp có hơi gian nan, chưa nghĩ được bao nhiêu anh đã ôm bàn ngủ mất tiêu.

Phải chịu thôi, quá là rối rắm.

Ví dụ làm sao mà biết được hiện thực mà họ đang tồn tại đúng là hiện thực?

Có khi nào nhà khảo cổ trong di chỉ đó cũng đang thăm dò họ không?

Còn não của anh nữa, biết đâu nguyên nhân khiến anh không chết não không phải vì anh có thể chất đặc thù mà là vì não của anh bị đổi mất rồi thì sao?

Thế thì anh bây giờ có còn là Triệu Một Hữu lúc đầu không?

Có tất cả bao nhiêu nhà khảo cổ? Họ được chọn lựa như thế nào? Còn có bao nhiêu người chưa được "vào biên chế" giống anh lúc trước? Liệu có tổ chức tương tự như vậy ngoài xã hội không?

Chuyện xảy ra với nhỏ em anh thật sự là tình cờ sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!