Anh lại ngủ quên trong hàng thịt, mấy bà mấy cô bên cạnh đang xoa mạt chược khí thế.
Triệu Một Hữu vươn vai, nhìn thằng bé vừa cuống quýt chạy vào, "Bình tĩnh, cẩn thận ngã đấy.", anh xoa đầu nó, "Sao, lại nhà nào đánh nhau?"
"Ngọc Diện đường với người nhà Vedran ạ." hai phe thằng bé vừa kể đều là những tổ chức có tiếng ở tầng đáy, "Máu me lênh láng khắp phố đèn lồng, sắp ngập sang cả cửa phòng khám rồi, anh có về không ạ?"
"Về chứ, có rồ đâu mà chê tiền. Vừa hay tiền cấp cứu chuyến này mình sẽ mua cái máy lọc máu mới." Triệu Một Hữu nói rồi đứng dậy, quay sang chào hỏi mấy bà đang xoa mạt chược, "Con về tí đây các cô, tối rảnh con sang ăn cơm nhá."
"Biết rồi!" một bà đang chơi phẩy tay với anh, "Cẩn thận đấy, rảnh thì tối sang trông hàng cho cô!"
Triệu Một Hữu cùng thằng bé sang phố đèn lồng, anh đi guốc gỗ, chưa vào đến nơi đã giẫm phải vũng máu, ống quần bị máu bắn ướt nhẹp. "Ây gu cái quần mới may của người ta." anh đứng nhìn mấy người trước cửa phòng khám rồi nói giọng uể oải, pha lẫn tiếng cười, "Mấy người nói xem, tính sao bây giờ?"
Ở đó có hai người, một tên cầm dao, một tên cầm súng, gã nào cũng có vẻ muốn đấm nhau đến nơi.
"Tiền nong không thành vấn đề." thanh niên cầm dao đeo mặt nạ con cáo, giọng rất căng thẳng, "Giá nào cũng mong ngài cứu bằng được."
"Ngọc Diện đường đúng là hào phóng thật." Triệu Một Hữu khẽ gật đầu, lại quay sang người áo đen có đôi mắt xanh bên cạnh, "Còn nhà Vedran thì sao?"
"Xin ngài Triệu cố hết sức cứu người." người áo đen nói chuyện rất khách sáo, từ lúc Triệu Một Hữu hỏi gã đã cất súng đi, "Hai nhà chúng tôi đều có người bị thương, ngài cứ yên tâm chữa trị, chúng tôi sẽ không gây chuyện trong phòng khám."
Thanh niên đeo mặt nạ thấy người kia cất súng thì cũng rời tay khỏi chuôi dao, "Trăm sự trông cậy vào ngài."
"Không dám." Triệu Một Hữu cười tủm tỉm, "Cứ yên tâm, đã đến cái phòng khám tồi tàn này của tôi thì miễn trả đủ tiền, Diêm Vương cũng không hỏi thăm được."
Một tấm bình phong bằng giấy trắng được kê giữa phòng khám để phân chia ranh giới Sở
- Hán. Hai bên đều chật ních thương binh. Y tá thấy anh về thì vội bảo: "Bác sĩ Triệu đây rồi."
Triệu Một Hữu đeo khẩu trang và đi găng tay tiệt trùng vào, "Tình hình thế nào?"
"Vết thương nhẹ đã được sơ cứu cả rồi, có một số bị thương sâu đến xương đang đưa đi chụp ở phòng bên..." y tá là người làm lâu năm ở phòng khám nên rất có kinh nghiệm xử lý nạn nhân của các cuộc thanh toán băng đảng, cô ta đã thu xếp mọi việc đâu ra đấy. Sau khi thuyết minh sơ qua tình hình cho Triệu Một Hữu, cô ta hạ giọng thì thào, "Chỉ có một ca rất nặng, cần anh đích thân xử lý."
"Cho nằm đâu rồi?"
"Trong phòng làm thủ thuật ạ." y tá đưa anh vào gian trong, có một người bệnh đang nằm trên giường và được truyền máu, Triệu Một Hữu nhìn qua rồi tặc lưỡi, "Làm gì mà nát bét thế này, đánh bom lô cốt à?"
Trong phòng không còn ai, y tá ghé tai thì thào với anh: "Nghe nói lần này Ngọc Diện đường và nhà Vedran đánh nhau là vì người này. Hình như anh ta là gián điệp Ngọc Diện đường gài vào nhà Vedran, anh ta trộm được cái gì đó... Ngọc Diện đường làm mọi cách để bảo vệ anh ta..."
Triệu Một Hữu đang đọc các chỉ số trên bệnh án, anh ậm ừ rồi hỏi, "Rồi sao?"
"Ngọc Diện đường và nhà Vedran đều ra giá." y tá kể chuyện ngồi lê đôi mách thì hào hứng lắm, cô ta tiếp tục thì thào, "Một bên muốn anh ta sống, một bên muốn anh ta chết."
Triệu Một Hữu hứng chí bảo, "Chỗ người ta là phòng khám mà làm như sòng bạc, họ định đặt cược vào tôi hay gì."
"Vậy anh nghĩ thế nào?"
"Thì cứ như cũ, bên nào ra giá cao hơn?"
Y tá kéo hai cái vali nhét dưới gầm giường bệnh ra rồi đá mở nắp, tiền đổ đầy ra sàn, "Chưa kịp đếm, nhưng có vẻ nhà Vedran cho nhiều hơn một ít."
"Thế còn hỏi gì nữa, sang bên cạnh đặt một gói dịch vụ đi, combo đưa tang hỏa táng nhá." Triệu Một Hữu nói rồi bắt đầu khử trùng dụng cụ, "Tôi sẽ cấp cứu một tí cho phải phép, để gã này tỉnh lại rồi hẵng chết... từ từ."
Y tá đã ra đến cửa rồi, nghe tiếng anh gọi liền quay vào, "Sao thế ạ?"
Triệu Một Hữu vừa gỡ mặt nạ oxy úp trên mặt thương binh xuống, máu trên thái dương anh ta đã đông lại như vảy khô trên bạch ngọc.
Triệu Một Hữu sững sờ một thoáng rồi đột nhiên bảo: "Tôi đổi ý rồi."
Y tá: "Dạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!