Chương 38: Mộng?

Ổ bụng đau khủng khiếp, Triệu Một Hữu cảm thấy ý thức của mình đang bị ăn mòn nhanh chóng, anh cố hết sức ngẩng lên, đối diện với đôi mắt Điêu Thiền.

Anh định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gượng được một nụ cười và gọi: "... Điêu Thiền."

Hình ảnh Tiền Đa Đa biến mất, máy chủ hoạt động quá tải bắt đầu bốc mùi khét lẹt.

Đừng hỏng chứ. Triệu Một Hữu nghĩ khi đầu óc đã mụ mị. Mình mà chết rồi thì ai sửa anh ta.

Anh cố giơ tay lên mà cánh tay nặng như chì, hình như thằng khốn Điêu Thiền bôi gì lên dao nữa, chắc là cái gì gây tê mạnh lắm.

Để làm gì. Đâm nhau rồi còn phải làm nhẹ nhàng tình cảm hả? Lúc này còn sợ anh đau hay sao.

Trước khi bóng tối hoàn toàn ập đến, Triệu Một Hữu cố nói một câu: "... nếu chết thật... thì vuốt mắt cho tao."

Vì chắc chắn anh sẽ chết không nhắm mắt.....

Nam Diêm Phù Đề chúng sinh, cử chỉ động niệm, vô bất thị nghiệp, vô bất thị tội...

Ý thức anh trôi bồng bềnh giữa hai bờ, trong mông lung Triệu Một Hữu lại nghe được tiếng chuông.

Anh mở choàng mắt ra.

Ánh mặt trời chói lóa làm anh muốn ứa nước mắt. Mất một lúc lâu nhịp tim Triệu Một Hữu mới ổn định lại, như bừng tỉnh sau cơn kích động, anh vã mồ hôi lạnh khắp người, bộ đồng phục bị thấm ướt dính trên da anh... phải rồi, đồng phục.

Anh đang mặc đồng phục nhà khảo cổ.

Đây là di chỉ 000, một đoàn tàu đột nhiên xuất hiện đưa họ đến đây. Tiền Đa Đa xung phong đi trước mở cổng thành... sau đó là giấc mơ, không, có lẽ đó không phải là mơ, trời mới biết đó là thứ gì... Triệu Một Hữu cảm thấy mình thật sự có dấu hiệu suy nhược thần kinh, cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Anh đang ở đâu thế này?

"Triệu Một Hữu." Có người đang gọi anh.

Triệu Một Hữu ngẩng lên, là Tiền Đa Đa.

Người thanh niên nhìn anh, khẽ nhíu mày, "Sao vậy?"

Triệu Một Hữu biết sắc mặt mình chắc chắn là rất tệ, Tiền Đa Đa chìa tay ra với anh, lòng bàn tay anh ta đụng vào gáy anh rồi kéo anh lại, muốn hôn anh. Bằng bản năng, Triệu Một Hữu giơ tay lên chặn giữa hai người.

Tiền Đa Đa hơi giật mình, "Triệu Một Hữu?"

"... anh Tiền." mất một lúc Triệu Một Hữu mới mở miệng được, "Để từ từ đợi em đã."

"Anh nhìn mọi người xung quanh đi."

Mọi người xung quanh, tức là những nhà khảo cổ cũng lên đoàn tàu không biết tên để đến đây, dường như tất cả bọn họ đều có phản ứng giống như Triệu Một Hữu. Có người đang lẩm bẩm một mình, có người đứng bần thần tại chỗ như đang mộng du, hình như có người vẫn chưa tỉnh, mà hầu hết mọi người có vẻ đều bị nhồi vào đầu một đống ký ức không rõ nguồn gốc, chúng ních đầy hộp sọ khiến mí mắt họ sắp nứt ra, thậm chí họ bắt đầu quỳ xuống để nôn mửa.

Triệu Một Hữu biết trường vực lượng tử có thể gây k. ích thí. ch cực mạnh đến tinh thần, bởi vậy rất nhiều nhà khảo cổ trông đều bất thường. Cái sự bất thường đó là một cách tự vệ, ai cũng phải có mẹo riêng để giữ mình.

Nhưng ngay lúc này hình như sự "bất thường" của tất cả mọi người đều biểu hiện ra giống hệt nhau.

Tình cảnh này khiến Triệu Một Hữu khó mà không tự hỏi, câu chuyện "Cố Đô" thực sự chỉ xảy đến với anh thôi sao?

Phật Đà, viện nghiên cứu Cố Đô, Nam Cực, chiến tranh Orion, đại nạn, di tích miếu thờ, Ngoại Bà Kiều.

Quy tắc thứ nhất của di chỉ, di chỉ không phải là mơ.

Mọi thứ bên trong trường vực lượng tử phải chăng cũng đã từng xảy ra ở một nơi nào trong hiện thực?

Triệu Một Hữu vô thức nhìn cảnh hỗn loạn của đám người phía trước, chỉ có một người khác biệt, đó là Liễu Thất Tuyệt. Anh ta vẫn đút hai tay trong túi quần và nhìn quanh với vẻ hoang mang, "Sao tự nhiên lại thế này? Mẹ kiếp cuối cùng đây là đâu?"

"Tuyệt... Quý Phi!" Triệu Một Hữu tiến lại, túm tay anh ta, "Anh thế nào rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!