Nửa tháng sau, trạm nghiên cứu Nam Cực chính thức chuyển vào Cố Đô.
Đúng như Triệu Một Hữu dự tính, họ chia làm hai đợt, đợt một phần lớn là máy móc thiết bị. Đêm đó anh nhận được tin báo của Điêu Thiền, cũng có nghĩa là đến lúc ra tay.
Anh chỉ có 1 tiếng đồng hồ.
Nửa đêm, phần lớn lối đi đều bị ngắt điện, từ khi Triệu Một Hữu bị bà Điêu bắt đi, hoạt động của viện nghiên cứu đã hoàn toàn bị đình đốn. Triệu Một Hữu đi trên đường cái, tìm được một máy chế biến thức ăn tự động bị vứt lại bên vệ đường. Anh cạy bảng mạch chủ của nó, kéo điện cực ra nối vào bàn phím rồi nhập một chuỗi lệnh.
Nửa phút sau, màn hình máy chế biến thức ăn sáng lên, một giọng nói phát ra: "Anh đã về."
"Ừ, về rồi." Triệu Một Hữu nói với nụ cười, "Tôi đến ngay đây, nhớ mở cửa đấy."
Cái máy chế biến thức ăn này từng làm một phần đậu hũ ma bà vị bánh ngọt cho Liễu Thất Tuyệt, báo hại anh bị nó dè bỉu bao lâu. Sau này Triệu Một Hữu rút kinh nghiệm xương máu, anh nâng cấp toàn diện chức năng của con máy này. Từ đó về sau đám nhân viên viện nghiên cứu đến đây ăn cơm đâu biết rằng chỉ cần họ nhập đúng chuỗi lệnh thì đừng nói combo đặc biệt của hiệu M ở Đại Đô Thị hay một nồi lẩu, đặc sản của bát đại trường phái ẩm thực Trung Hoa nó cũng phục vụ được tuốt.
Nguyên lý thì rất đơn giản, Triệu Một Hữu tách một phần của Tiền Đa Đa và đưa vào cái máy chế biến thực phẩm này. Chỉ cần một phần mười nghìn luồng dữ liệu thôi cũng đủ cho nó hạ đo ván mọi cái máy nấu ăn trên đời.
Và thế cũng tức là anh có thể kết nối với khu vực trung tâm của Tiền Đa Đa thông qua nó.
Máy chủ của Tiền Đa Đa đặt ở phòng thực nghiệm số 2, như Điêu Thiền nói thì khu vực đó hiện nay có thể coi là tường đồng vách sắt. Bằng sức một mình Triệu Một Hữu không thể xâm nhập vào đó được, anh cần sự trợ giúp.
"Xong ngay đây." giọng Tiền Đa Đa vang lên trên màn hình, "Đã quy hoạch xong đường vào, khởi động gây nhiễu." đang nói dở, tự dưng anh ta đổi giọng, "Anh chưa ăn phải không?"
"Hả? À, ừ." Triệu Một Hữu sực hiểu, "Cho tôi bao thuốc nhé?"
"Ban đêm hút thuốc dễ thành đích ngắm lắm." máy chế biến thực phẩm đẩy ra một cái khay, trên đó là một chiếc bánh sandwich, "Trong máy còn ít nguyên liệu quá, anh ăn tạm cái này đi."
Triệu Một Hữu cầm chiếc bánh lên, không hài lòng lắm. Anh chỉ bốc thịt xông khói ra ăn.
Tuyến đường xâm nhập Tiền Đa Đa quy hoạch cho anh khá là ngoằn ngoèo, cũng chỉ có viện trưởng như anh mới biết rành những cái tủ điện với ống thông gió có thể leo vào được đó ở chỗ nào. Nhưng mặt khác, như vậy cũng có nghĩa là rất khó đột nhập vào phòng thực nghiệm số 2. Tiền Đa Đa tạo ra một sự cố ở khu vực khác để thu hút một phần lính canh, mở đường cho Triệu Một Hữu.
Bên kia hàng rào sắt, xe bay lên xuống trên đường nhựa phát ra âm thành rù rù. Lúc này Triệu Một Hữu mới cảm thấy tiếng động đó thật giống tiếng ruồi bay.
Khi vào đến khu vực trung tâm phòng thực nghiệm, thời gian của Triệu Một Hữu chỉ còn nửa giờ. Anh nhìn cỗ máy chủ khổng lồ bị ngâm trong bể dung dịch... năm đó anh nhốt mình trong phòng thực nghiệm suốt ba năm, ba năm trời không bước chân ra khỏi cửa, trí lực của Tiền Đa Đa tăng lên từng ngày. Đến một hôm, khi hai đứa tán gẫu với nhau, Tiền Đa Đa hỏi anh đang nghĩ gì, Triệu Một Hữu bảo trước khi đóng cửa ở đây anh trồng một ao sen trên núi, không biết giờ đã nở chưa.
Tiền Đa Đa tự tìm hiểu hoa sen là gì, ngày hôm sau khi Triệu Một Hữu tỉnh dậy anh thấy bể dung dịch trở thành một cái ao, trong đó có bao nhiêu hoa sen 3D đang nở rộ.
Thành ao còn cách máy chủ một quãng, bậc thang lên xuống đã bị dỡ đi nên Triệu Một Hữu không xuống được. Một tia sáng nhạt phát ra từ máy chủ, chùm sáng xoay tròn thành hình một đóa hoa sen, bay đến trước mặt Triệu Một Hữu. "Mừng anh đã về." Tiền Đa Đa nói, "Cần tôi làm gì đây?"
"Tôi cần màn hình điều khiển của anh."
Màn hình điều khiển Tiền Đa Đa kết nối với máy chủ, Triệu Một Hữu không vào đó được, một cánh tay máy nhúng xuống nước, cạy cả cục màn hình ra rồi mang lên cho Triệu Một Hữu, kéo theo sợi dây cáp thật dài. Triệu Một Hữu ấn mở một cửa sổ rồi bắt đầu gõ điên cuồng, vừa gõ anh vừa nói, "Lúc tôi vắng nhà, anh thế nào?"
"Chán lắm." Tiền Đa Đa trả lời, "Có người muốn vào ăn trộm, bị tôi đuổi đánh rồi."
"Tôi nghe nói anh đốt kha khá máy chủ hả?"
"Ừ, phía Nam Cực muốn tiếp quản khu vực lõi của tôi, nằm mơ đi." giọng Tiền Đa Đa đầy vẻ chế nhạo, "Họ không dám cho con người kết nối với trung tâm của tôi mà chỉ dám tấn công bằng máy chủ, nếu không hôm nay ngoài sandwich tôi còn mời được anh cả món não nướng nữa."
Triệu Một Hữu nghe thế thì bật cười, "Hư rồi đấy."
"Cái đó gọi là trưởng thành." Tiền Đa Đa còn định nói nữa thì đột nhiên khựng lại, "Anh cài cái gì vào tôi thế, Triệu Một Hữu?"
"Một chương trình tự động thôi, đừng sợ." Triệu Một Hữu gõ Enter rồi mỉm cười, anh cởi áo khoác bước vào bể nước như người ta ngâm mình trong bồn tắm.
Máy chủ bắt đầu tự động chạy, có thể thấy được trên màn hình là chương trình cưỡng chế mà Triệu Một Hữu vừa cài, Tiền Đa Đa cũng không thể ngăn nó hoạt động được, "Triệu Một Hữu!?" màn hình lóe sáng, "Anh vừa cài cái gì vào tôi?"
"Xuỵt, xuỵt, bình tĩnh nào. Hệ thống bảo vệ của anh đang bị phân rã, giờ mà để người đến thì phí hoài công sức." Triệu Một Hữu vỗ vỗ màn hình như trấn an, "Mấy năm nay anh vất vả rồi, Tiền Đa Đa."
Cái tên Tiền Đa Đa này dù là Triệu Một Hữu đặt nhưng anh lại hiếm khi dùng, giờ gọi ra nghe cũng thấy lạnh nhạt. Anh nghĩ ngợi một tí rồi đổi cách xưng hô, "Anh Tiền à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!