Thật ra không phải tự dưng mà Triệu Một Hữu đòi về Đại Đô Thị đúng lúc này, tầng 330 sắp tổ chức lễ rước thần, mà ngày biểu diễn chính là hôm nay.
Tầng 330 là ranh giới giữa tầng đáy và tầng giữa với rất nhiều sòng bạc, chợ đen. Phàm là càng làm ăn liều lĩnh máu me càng tín Thần Phật, thế nên lễ rước thần ở đây năm nào cũng được làm rất long trọng. Khác với hình chiếu 3D thường gặp ở tầng đáy, toàn bộ thần ở tầng 330 đều được chế tác phục trang bằng giấy bồi theo phương pháp truyền thống với đủ cờ xí, sắc lệnh, giáp màu. Danh mục thần cũng rất đa dạng, đủ rước từ sáng sớm đến tối khuya.
Hồi còn ở Đại Đô Thị Triệu Một Hữu từng nghe kể truyện cười rằng dân ở tầng đáy ngày làm trăm nghề cướp giết, vật lộn với đời, sáng ra dậy sớm không nổi, nhưng nếu cho đi rước thần thì cứ là nhảy cẫng cả đêm.
Lúc họ rời khỏi rạp hát là đúng 3 giờ sáng, trước cổng chào rực rỡ của tầng 330 có hai mặt trống lớn vừa được đánh một chặp, pháo nổ tung xòe, màu đỏ rực mù mịt trời đất.
Một lũ trẻ con bôi mặt hoa chạy lăng xăng dẫm trên giấy đỏ, gõ đồng la xoẻng xoẻng, một thần quan râu dài, mày dài đi ra, trông tướng mạo ông ta khá hiền lành, trên tay cầm một cây roi trúc màu xanh và một bầu rượu.
Triệu Một Hữu bịt tai, nói: "Bảo Trường Công phụ trách mở đường đấy, đừng có ngáng đường không ổng quật cho bây giờ!"
Sòng bạc cầu tài, đương nhiên phải đón Thần Tài trước tiên, Nam Thần Tài Sài Vinh, Đông Thần Tài Tỷ Can, Trung Thần Tài Vương Cống, Tây Thần Tài Quan Vũ, Bắc Thần Tài Triệu Công Minh, ngài nào cũng khoác mãng bào, mặc khôi giáp, chân dẫm trên vàng thỏi, chậu châu báu đầy ắp trên kiệu thần tám tay nâng không ngừng vãi bụi vàng.
Không phải là vẩy sương sương mà là vãi từng bát từng bát, tầng 330 giàu nứt đố đổ vách nên tán tài cũng phải tán đến nơi đến chốn. Liễu Thất Tuyệt đứng gần bị bụi vàng ụp đầy mặt, người đi đường vội vàng lao vào túm tay giật áo anh ta hòng ké vía hên. Liễu Thất Tuyệt không tránh được làm bé chồng đi cạnh cũng bị chèn tụt cả giày, hai đứa trầy trật mãi mới chạy thoát.
Thấy Triệu Một Hữu đứng nhìn cười sằng sặc anh ta gào lên át cả tiếng chiêng trống: "Mẹ kiếp sao cái quỷ Thần Tài này lại gắn cả ống huỳnh quang?!"
Liễu Thất Tuyệt không quen thuộc lắm với tín ngưỡng dân gian ở tầng đáy nhưng ít nhất anh ta biết khoa học kỹ thuật và chuyện thần tiên chẳng liên quan gì đến nhau. Vậy mà trên mũ mão vàng của đám tượng Thần này lại cắm đầy ống phát sáng, thêm gương mặt vẽ đầy hoa văn trông thật là quỷ dị không thể tả. Chẳng biết đây là thần tiên chính thống hay là dị bản mê tín ở đâu ra.
"Chịu!" Triệu Một Hữu gào đáp lại, "Đây gọi là tu tiên công nghệ cao!"
Từ thế kỷ 22 đến nay nền văn minh nhân loại lên voi xuống chó, sót lại được ít nào thì xào ít nấy. Hiện nay hệ thống tín ngưỡng ở Đại Đô Thị có thể nói là một nồi lẩu thập cẩm, bốn phương tám hướng, truyền thuyết rơi rụng hết không ghép được thành câu chuyện lớp lang thì đã có người đời sau viết bổ sung. Trong gần một tiếng đồng hồ dường như họ được chứng kiến toàn bộ các loại thần quỷ anh linh trên trời dưới đất, bái Thiên Công, ghẹo Chung Quỳ, nhảy múa hát vang Hảo Hán Ca Lương Sơn Bạc.
Điêu Thiền tinh mắt còn thấy cả Đức Mẹ khoác áo cà sa bay phấp phới: "Hả sao lại lẫn cả vị này vào đây?"
Liễu Thất Tuyệt đang xem truyện kể điện tử mua ở ven đường, anh ta vừa cắn hạt dưa vừa thuyết minh: "Đây, trong này bảo là sau khi đất trời trở về trạng thái hỗn mang, thần tiên các đạo quy về một mối, Quan Âm và Đức Mẹ gặp nhau kết nghĩa kim lan, từ đó thành người một nhà..."
"Lễ mà lại, càng đông càng vui!" có người chẳng quen biết gì cũng góp lời, "Đỡ khỏi xoa mạt chược được ba quân lại thiếu một!"
Chưa nói xong đã thấy một đội rước vĩ đại sầm sập đến từ xa, thiếu niên đi đầu đội mũ giáp màu đen, vừa tung tiền giấy vàng chóe vừa cao giọng hô: "Thiên thượng nhân gian, vạn linh đồng đạo!"
"Làm thần quỷ sao bằng làm người, sáu mươi năm phiền muộn, trăm năm nhắm mắt thảnh thơi..."
Điêu Thiền nghe nói tiền giấy là để đốt cho người chết, giờ họ dát vàng lá lên chắc cũng thành điềm tốt. Giống như chính Đại Đô Thị này, đi lên là trời cao, xuống dưới là vực sâu, bên trên là tiên, bên dưới là quỷ, nhưng xét cho cùng kẻ sống ở đây vẫn là con người mà thôi.
"Úi đm!" lần này lại đến lượt Triệu Một Hữu kinh ngạc thốt lên, "Sao lại có cả kiệu hoa thế kia? Ai mà cưới xin lúc này nhỉ?"
Bọn Điêu Thiền quay lại nhìn, thấy hai nhóm cầm chiêng trống đi trước, theo sau đúng thật là một chiếc kiệu hoa.
"Giả hay sao ấy?" Liễu Thất Tuyệt nhìn chú rể ngồi trên con ngựa cao to, "Đó là người giấy mà."
Đúng là giấy thật, người giấy được vẽ mặt thanh niên, da trắng môi son, mặc áo dài mới tinh, trước ngực đeo chùm hoa lụa đỏ.
Thần quỷ khắp phố đều là người đóng giả, đến đoạn đáng là người thật lại dùng hình nhân giấy bồi. "Thú vị nhỉ." Triệu Một Hữu bật thiết bị đầu cuối như là để quét hình từ xa, đến khi kiệu hoa sắp đi qua trước mặt họ anh mới bảo, "Trong kiệu có người thật đấy."
Điêu Thiền bắt đầu phát huy trí tưởng tượng, "Đây là dịch vụ giải trí à? Ngồi hẳn kiệu hoa ngắm cảnh á?"
"Tao thấy chưa chắc." Triệu Một Hữu đáp, "Cô dâu trong kiệu không phải con gái, với miệng nó bị khâu."
"Không phải con gái á?" bé chồng giật mình, "Mà sao... sao lại khâu miệng người ta?"
"Con trai, trông chỉ tầm 11, 12 tuổi thôi." Triệu Một Hữu trầm ngâm một lát nhưng không có vẻ sợ hãi như bé chồng, "Hồi trước tao nghe kể chuyện thế này, có một số phòng khám ở tầng 330 chuyên mua bán nội tạng. Mà có nhiều khách hàng họ tín lắm, kiểu như nghĩ nhét đồ không phải của mình vào trong người mình ấy mà, họ không yên tâm nên muốn cho đi giễu một vòng nhân lễ rước thần cho hết xúi quẩy."
Liễu Thất Tuyệt nhìn con phố rực rỡ xanh xanh đỏ đỏ, "Sao bảo Thần Phật trừ gian diệt ác cơ mà? Làm thế mà không sợ quả báo à?"
"Thì vừa làm việc ác vừa cầu thần bái Phật cho cân bằng chứ sao." Triệu Một Hữu nói, "Cũng như Điêu Thiền vừa thức cả đêm vừa đắp mặt nạ ấy."
"Hai đứa chúng mày thôi đi." Điêu Thiền nghe hết nổi nữa, "Giờ mình có can thiệp không đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!