Chương 30: Chèo là chèo chèo về cầu bà ngoại (3/3)

Mật mã hoạt động.

Đó là phản ứng đầu tiên của Ngoại Bà Kiều, cô không khỏi cảm thấy may mắn.

Thiếu niên trao mật mã trung tâm tối cao của tàu vũ trụ cho cô, cô gái hoàn toàn dung hợp với tàu vũ trụ. Kỹ thuật đỉnh cao của thế kỷ 22 đã nâng cấp mọi giác quan của cô, giây phút này cuối cùng cô cũng được đối diện với thế giới bằng cặp mắt của thiếu niên.

Rất nhiều năm trước cô đã từng hỏi thiếu niên rằng: "Cấp độ trí năng của cậu có hơi cao quá không đấy?"

Đến hôm nay cô mới hiểu câu nói đó của mình là sự thật không có gì để bàn cãi. Giác quan và trí năng của người nhân tạo ở thế kỷ 22 đã phát triển đến mức độ khó có thể tưởng tượng. Đặc biệt là với một di dân của thế kỷ 22 đang ra sức khảo cổ, tái dựng nền văn minh như cô thì đỉnh cao đó càng khủng khiếp.

Thế giới trong mắt thiếu niên hoàn toàn khác với những gì cô chứng kiến khi sáp nhập vào máy chủ của tàu vũ trụ này, thậm chí chúng còn phi thường hơn cả khi cô còn là con người thuần túy.

Thị giác của chim ưng tinh tường gấp 4-8 lần con người, thính lực của voi có thể nghe được âm thanh trong khoảng tần số 14-12000Hz, cá heo có hai bộ não, khứu giác của gấu trội hơn con người 300 lần... nhưng tất cả đều không thể sánh bằng những gì cô đang cảm nhận được ngay lúc này. Ngoại Bà Kiều lơ đãng nhìn ra cửa sổ bên mạn tàu, cô bắt được cả làn sóng chấn động rất nhỏ giữa vũ trụ mênh mông, máy chủ phân tích bằng tốc độ siêu cấp cho ngay kết quả đó là dư ba tràn lan từ vụ nổ siêu tân tinh cách Địa Cầu mười nghìn năm ánh sáng.

Sau phút xúc động ngắn ngủi, Ngoại Bà Kiều ý thức được một điều.

Tại sao cô lại ở trong vũ trụ?

Cô phải đang ở giữa quảng trường chứ?

Cô nhớ rõ trước khi lõi điều khiển ngừng hoạt động tàu vũ trụ vẫn chưa rời khỏi Trái Đất.

Hình ảnh 3D của cô gái đến trước bàn điều khiển, ngừng một chút rồi nó nhập một chuỗi lệnh vào màn hình.

Cô đang xem nhật ký hành trình hôm nay.

Kết quả hiện lên rất nhanh.

Chuyển đổi từ lịch vũ trụ sang lịch Trái Đất, rồi đổi sang lịch mới của Đại Đô Thị, cô đã đổi qua lại rất nhiều lần để đề phòng có sai sót.

Như bị dội một gáo nước lạnh.

Ngày hiển thị luôn là ngày kỷ niệm thành lập Đại Đô Thị.

Ngoại Bà Kiều hít sâu một hơi, kết nối với kênh thông tin của chính quyền Đại Đô Thị nhưng bị từ chối. Cô bật hình ảnh từ những camera giám sát của tàu vũ trụ trên thành phố, nơi đầu tiên cô xem là quảng trường trung tâm.

Xung quanh quảng trường còn trang trí như lễ mừng ngày kỷ niệm nhưng pho tượng chính giữa đã sụp đổ, khói đặc cuộn lên mù mịt, nơi đáng ra là bãi đáp của tàu vũ trụ lại chất đống thi thể của con người. Cô thấy đội nhạc cổ mặc lễ phục đỏ tươi, trên ngực cắm một lá cờ vĩ đại.

Đó là cờ của người nhân tạo.

Tua ngược video giám sát, mấy tiếng trước quảng trường trung tâm vẫn đông nghịt con người, tàu vũ trụ từ trên trời đáp xuống, nghi lễ dàn hàng, ngay khi tiếng kèn trumpet vang lên đột nhiên một người nhân tạo phát điên, gi. ết ch. ết dân chúng xung quanh nó.

Lập tức trời long đất lở, toàn thể người nhân tạo bắt đầu hoạt động, con người không hiểu chuyện gì xảy ra hoảng loạn muốn trốn vào tàu vũ trụ. Họ cũng vào được tàu vũ trụ thật, càng lúc càng nhiều người chạy vào tàu lánh nạn. Cuối cùng lãnh tụ đương nhiệm chật vật lao vào, trước mắt chính phủ không thể tìm được nguyên nhân người nhân tạo bạo động, không thể để thương vong thêm nữa, họ cần mật mã của Ngoại Bà Kiều.

Hình ảnh cuối cùng là lãnh tụ bị một phát đạn từ sau lưng bắn nổ đầu, máu tươi văng tung tóe.

Ngoại Bà Kiều nhìn chằm chằm hình ảnh đó, một chùm sáng chiếu xuống, cánh tay máy và máy phun nano nhanh chóng thao tác trong chùm sáng như một máy in 3D. Trong thời gian ngắn nhất chúng đã tạo được một cơ thể cho cô, cô lấy một khẩu súng dưới bàn điều khiển rồi ra khỏi phòng điều khiển trung tâm.

Mùi máu tanh nồng tràn ngập không khí, thi thể chồng chất như núi, thiếu niên đang ngâm nga bài đồng dao.

Nghe tiếng chân, nó quay lại nhếch môi cười: "Dậy rồi đấy à, bà già."

Trong nháy mắt Ngoại Bà Kiều hiểu hết.

"Cậu lợi dụng tôi để đánh cắp mật mã thứ ba." Cô gái nói, "Cậu xâm nhập vào hệ thống ý thức của tôi từ bao giờ?"

Không đợi thiếu niên trả lời, cô đã tự hiểu ra, cô lẩm bẩm: "Chính là trong ngày lễ kỷ niệm đúng không?"

Không thể xâm nhập quá sớm, cô sẽ phát hiện ra, cũng không thể quá muộn, vậy thì không kịp ra tay... thời điểm thích hợp nhất chính là ngày lễ kỷ niệm. Khi tàu vũ trụ khổng lồ hạ cánh, nó đã xâm nhập vào máy chủ của cô, chỉ trong một giây nào đó, nó đã tạo ra một viễn cảnh hoàn toàn giả dối trong đầu cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!