Chương 3: Nhà khảo cổ

Gã bịt mặt cầm đầu: "…"

Gã quay lại khẽ gật đầu với đồng bọn và xác nhận, "Thằng này bị điên."

Bụng Triệu Một Hữu kêu ục ục.

Bọn bịt mặt nói: "… điên vì đói quá à."

"Điên cũng nặng đấy."

"Tội nghiệp nhỉ."

"Hay là cho nó một thìa não đi."

Ủa gì vậy. Triệu Một Hữu nhủ thầm, mấy thằng quỷ này định ăn não anh thật à?

Cuối cùng thì ai mới điên hả?

Anh vội nghĩ lại lần trước bệnh viện nhận một bệnh nhân có khuynh hướng ăn thịt người là ngày nào tháng nào và bác sĩ điều trị đã đưa ra phác đồ thế nào… nhớ rồi, có điều trị gì đâu, ngay hôm sau thằng cha đó đã định cưỡng bức một cô y tá rồi bị chính anh đấm cho liệt luôn.

Sau đó bác sĩ điều trị tống anh vào phòng tạm giam một tuần vì "thiếu ngủ dẫn đến rối loạn cảm xúc".

Triệu Một Hữu cảm thấy tư duy của gã ăn thịt người đó không được mạch lạc cho lắm, ai lại muốn giao cấu với thức ăn nhỉ? Như kiểu bảo Điêu Thiền lên giường với sandwich dưa chuột ấy? Rồi ai trên ai dưới?

Trong giây lát anh thất thần gã bịt mặt cầm đầu đã dùng thìa xúc nguyên bộ não của anh ra khỏi sọ rồi một gã trong bọn còn lại giơ tay lên mở xương sọ trên đỉnh đầu mình như người ta mở nắp hộp.

Gã cũng bốc bộ não của mình ra.

Rồi đặt não Triệu Một Hữu vào.

Cuối cùng gã gỡ bịt mặt ra.

Triệu Một Hữu nhìn thấy khuôn mặt người này giống anh như đúc.

"Nó đổi não với mày xong là biến được thành mặt mày đấy." gã bịt mặt cầm đầu tử tế giải thích cho anh, sau đó gã lại lục trong hộp ra một đống chai lọ, theo thứ tự là mù tạt, sốt cà chua, sốt mayonnaise và mứt dâu.

Gã bịt mặt bưng bộ não vừa lấy ra đến trước mặt anh, bảo: "Mày muốn ăn với sốt gì?"

Triệu Một Hữu: "… không có tương ớt với thì là Ai Cập à?"

Gã bịt mặt có vẻ rất kinh tởm, "Lũ tà đạo mới ăn ớt!"

Bọn bịt mặt còn lại: "Phải thiêu chết lũ tà đạo!!"

Triệu Một Hữu hất cằm về phía kẻ vừa được đổi não của anh, "Giờ nó mới là tôi, thích thiêu thì thiêu nó nhé."

Gã đó sợ hãi thốt lên: "Không không, không phải tôi!"

Triệu Một Hữu: "Thế thì trả não đây."

"Đây thích trả thì trả." Gã nhét não của gã vào đầu anh thật.

"Tôi bảo trả não của tôi cơ mà!" Triệu Một Hữu giận dữ.

"Không được!" đối phương càng hoảng loạn hơn, thật không hiểu ai mới đang bị trói vào ghế, "Não anh đã cướp mất trinh tiết của hộp sọ tôi rồi!"

"Thôi thôi thôi nghỉ mẹ đi!" Triệu Một Hữu nhịn hết nổi phải gào lên, "Vãi hồn mấy người bị điên hết hả?!"

Không thể sai được, trong hiện thực không ai mà mất não rồi còn nghĩ được như anh nên chắc chắn anh đang nằm mơ, một giấc mơ còn kì dị hơn cả thấy Điêu Thiền lên giường với bánh mì sandwich dưa chuột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!