Bên ngoài bảo tàng.
Gió cuốn lên cát trắng mịn, những nơi mắt nhìn tới được đều chỉ là đồng hoang.
"Anh đã thấy nơi nào thế này chưa, anh Tiền?" Triệu Một Hữu hỏi.
"Chưa." Tiền Đa Đa cân nhắc phong cảnh xung quanh, "Đây... giống sa mạc."
"Anh Tiền này, em khá là mù chữ, em không hiểu gì thiên văn học cả." Triệu Một Hữu nói, "Nhưng mà em cảm thấy... có khả năng mình không ở trên Trái Đất nữa đâu."
Anh chỉ đường chân trời phía xa.
Nơi đó có hai mặt trăng.
"Cũng không loại trừ khả năng này." Tiền Đa Đa nhìn hai mặt trăng, bên trong di chỉ có thể tồn tại những thứ như Đường hầm rượu Rum thì họ không còn ở Trái Đất cũng không có gì lạ, "Nhưng trong một số hoàn cảnh trên Trái Đất cũng có thể thấy hai mặt trăng."
Triệu Một Hữu chưa kịp hỏi đó là hoàn cảnh nào thì một tiếng rít chấn động đã dội trên đầu, thứ gì giống như sao băng kéo theo một cái đuôi thật dài từ trên trời giáng xuống rồi dừng ở cách đó không xa. Bấy giờ Triệu Một Hữu mới nhận ra đó không phải thiên thạch mà là một loại máy bay.
Tiền Đa Đa suy tư một chút rồi lấy thuốc lá ra châm, anh ta nói nhỏ: "Ẩn."
Thân hình anh ta lập tức biến mất, sau đó Triệu Một Hữu cảm thấy có hơi ấm chạm trên môi mình, mùi thuốc lá tỏa ra, họ cùng vào trạng thái giấu mình.
Tiền Đa Đa kéo tay anh, "Ra xem thế nào."
Chưa biết di chỉ 000 có thể ảnh hưởng thế nào đến chức năng si. nh lý của nhà khảo cổ nên cả hai đều không dám hành động liều lĩnh. Họ tiếp cận máy bay, đang suy nghĩ làm sao để vào được thì "rầm" một tiếng, xác ngoài máy bay tách làm đôi, có người đi ra.
Họ cùng nghe được tiếng chuông.
Bỗng dưng Triệu Một Hữu cảm thấy tiếng chuông này rất quen, nhưng ngay lúc đó anh lại bị thu hút bởi người bước ra từ máy bay. Nhìn vóc dáng thì đây là một thiếu niên, trên búi tóc nó gài tầng tầng hoa sen và cái trâm to mạ vàng, gương mặt trắng như sứ được trang trí bằng những hình vẽ hoa. Tiếng chuông vang lên từ chính cơ thể nó, nó đi chân trần, mắt cá chân đeo một vòng lục lạc bằng vàng hồng.
Triệu Một Hữu quay sang thì thầm với Tiền Đa Đa: "Đó là người à, anh Tiền?"
Anh hỏi như thế cũng không có gì lạ, vì gương mặt thiếu niên này chỉ có nửa dưới còn nửa trên được gắn một cặp kính lớn giống một hộp tổng đài màu đen dính liền từ sống mũi đến đường chân tóc. Vô số ký hiệu màu xanh sẫm chạy liên tục trên mắt kính đó.
Nó không mặc quần áo nhưng cũng không thể xác định được giới tính của nó vì cơ thể được đúc từ gốm sứ trông khá mơ hồ.
Tiền Đa Đa trầm ngâm một lát rồi đáp, "Đây cũng là một người nhân tạo, khả năng là được chế tạo vào khoảng năm 30 của thế kỷ 22."
"Thế kỷ 22 á?" Triệu Một Hữu nghĩ ra ngay đó là giai đoạn nền khoa học kỹ thuật của nhân loại phát triển đến đỉnh cao chói lọi.
"Chỉ có thế kỷ 22 mới có loại kỹ thuật này, khi cơ thể mô phỏng sinh vật đã cực kỳ hoàn thiện lại xuất hiện một khuynh hướng giả cổ. Người nhân tạo được chế tác với bề ngoài cường điệu những điểm "không phải người" rất thịnh hành vào thời điểm đó." Tiền Đa Đa nhìn thiếu niên bước xuống từ máy bay rồi nhẩm đoán: "Trông lối trang trí thì có vẻ nó rất đắt tiền."
Họ nhìn theo thiếu niên, chờ đợi cử động tiếp theo của nó, cả hai đều khá căng thẳng.
Thiếu niên đi đến giữa sa mạc, quay đầu nhìn tứ phía rồi đột nhiên nó nhảy cẫng lên, chân tay nó dang ra thành hình chữ "Đại" giữa không trung rồi nó gào lên: "Cái lầu má, sao lại tan hoang thế này~~!"
Triệu Một Hữu và Tiền Đa Đa: "...?"
Hệ thống cảm xúc của người nhân tạo này rõ ràng là được phát triển khá ra gì, từ khoảng cách rất xa cũng có thể nghe được tiếng nó lải nhải chửi bới: "... Tổ cha tiên nhân chúng nó chứ cụ mày chạy hộc tốc lốc gan xa tít mù khơi về được đến đây, sao lại thành tan hoang cây trái thế này?! Đứa nào làm ra?! Chính quyền liên hợp đâu? Mả cha chính quyền liên hợp phá sản mẹ nó rồi hay gì?!"
Nó xổ tía lia một tràng danh từ, xen lẫn với câu chửi bới bằng giọng địa phương từ đời nào không biết, đến Triệu Một Hữu cũng không thể hiểu hết nó đang nói gì, "Nó nói đến chính quyền liên hợp là cái gì thế anh Tiền?"
"Một tổ chức liên chính phủ từng được tạo ra bởi con người, thành lập vào thế kỷ 20, bị giải thể khoảng giữa thế kỷ 22." Tiền Đa Đa đáp, "Nếu nó là một điều tra viên nhân tạo được phái đi thăm dò vũ trụ thì hẳn thời điểm nó rời khỏi Trái Đất là trước năm 2149, vì chính quyền liên hợp giải thể vào ngày 1 tháng 1 năm 2149."
"Điều tra viên nhân tạo á? Đi thăm dò vũ trụ á?"
"Anh đoán thế này." Tiền Đa Đa nhìn chằm chằm thiếu niên vừa la hét vừa chạy nhông nhông đằng xa, nói: "Từng có một "cơn sốt vũ trụ" kéo dài trong thế kỷ 22, con người phát động hoạt động thực dân vũ trụ đến tận biên giới chòm sao Orion, đồng thời hàng năm đều có một số lượng lớn phi thuyền được cử đi sâu vào vũ trụ để khảo sát khoa học, thành viên những đội khảo sát này phần lớn là người nhân tạo."
Triệu Một Hữu: "... thế thì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!